- No problem!-Tôi nhún vai đồng ý mà không ngờ, đó là bước thay đổi cho sự việc rắc rối mai sau.
- Vậy đi! Hôm đó tôi sẽ đón cô.
- Dây chuyền đâu???-Tôi xòe tay. Tên này hoàn toàn không đáng tin cậy.
- Yên tâm! Sau khi hoàn thành xong “sứ mạng”, tôi nhất định trả lại cho cô.
- Thật???
- Thật!
- Ừhm…
Gió lạnh lướt qua tôi. Hừ! Cũng gần khuya rồi, cả thành phố say trong bầu trời đêm mềm mại. Oái!!! Khi nãy đi quên cho Taro ăn mất rồi!!! Huhu…Taro của chị ơi!!!!
Taro chính là tên mà tôi đặt cho con rùa cưng của tôi. Thú cưng của tôi chính là…rùa. Sở thích này có từ hồi còn bé tí. Khi nghe mẹ kể chuyện Taro cứu con rùa thần nên được xuống Long Cung chơi nên tôi rất ham, mơ ước bản thân có thể nuôi một con rùa để sau này nó chở mình xuống Long Cung chơi!!! ^______^
Tuy nhiên, Taro này là đời thứ ba rồi. Hai con trước thì đã về tạ tổ quy tông. Cái sở thích này không biết có phải rất mãnh liệt hay không mà đâu đâu trong nhà tôi cũng có hình bóng con rùa hết. Phòng ngủ thì có gấu bông hình rùa, rồi lọ hoa trong phòng khách nữa.
…
Tôi chạy như bay về nhà, đá toang cửa ra. Nhìn con rùa mặt mày bí xị mà muốn khóc huhu…
Lật đật đi lấy đồ ăn cho nó, tôi vừa ngắm nó vừa nói nho nhỏ (Sẵn tiện rủa luôn cái tên vô duyên Gia Vũ nữa!)
Hình như cũng đồng cảm với tôi, nó cọ cọ cái mai và tay tôi. Dễ thương quá!!!
Tôi ghét chó. Vì sao? Lông lá bẩn thỉu; Tôi ghét mèo. Vì sao? Quăng tùm xuống nước là die ngay; Tôi ghét thỏ. Vì sao? Nó dám chạy nhanh hơn con Taro nhà tôi!!! Nói tóm lại+tóm lại mà nói . Tôi yêu nhất là rùa!!! Taro ơi!
Tôi chán nản nhào ra ban công ngắm cảnh, hình như…đằng xa có một chiếc xe? Hừm. Cư dân vùng này nghèo mạt rệp, người nào lái siêu xe vậy? Lại còn màu vàng nữa cơ. Chói mắt quá!!!
Ngay khi tôi đang nghiền ngẫm thì chiếc xe đột nhiên phóng mất dạng vào màn đêm. Một dự cảm chẳng lành nổi dậy. Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi! - Chương 04
CÔ NÀNG YÊU RÙA
~~Sở thích mỗi người là không thể chà đạp!!!~~
Hai hôm sau…Công ty của Lương Gia Vũ…
- Này! Tôi tới rồi đây!!!-Tôi mở cửa phòng hắn, ung dung bước vào. Hôm nay tôi mặc bộ đầm trắng, thắt lưng mà xanh lam nên nhìn rất có thiện cảm. Hừm! Hình tượng mà, không thể để mất sỉ diện thế được. Mái tóc rối ngày thường cũng được tết bím gọn gàng ở phía sau. Nhưng…có lẽ tôi không quen tết bím nên trước trán còn rũ vài sợi tóc con. Nhìn không thấy vô duyên quá chứ???
- Ô…Cô hả? Khác với bữa tiệc lần trước ghê nhỉ???-Hắn trố mắt nhìn tôi. Hứ! Thế là có ý gì? Nhạo báng tôi ư?
- Hừ! Anh nhanh nhanh giùm tôi đi. Tôi còn bận nhiều việc lắm!!!-Tôi kiêu ngạo nói.
- Bận gì? Bận cho bé rùa Taro của cô ăn ư???
Tôi đang uống cà phê thì bị lời nói của hắn làm không kịp giữ hình tượng, phun sạch cà phê ra ngoài luôn. Trời đất! Mặc dù mỗi người đều có một sở thích nhưng không thể để người ngoài biết con gái thương nhân có tiếng, vừa xinh đẹp lại thông minh đi chơi với một con rùa chậm chạp được. Chuyện này bị đồn đại không những thanh danh tôi mất mà ba mẹ cũng bị đồng nghiệp cười. Thằng cha này độc ghê quá!!!
- Cô sao thế? Sao phản ứng mạnh thế?-Hắn vô tội nhìn tôi chằm chằm.
- Con bà nó! Dám…dám…Thì ra cái xe màu vàng chói lòe chói loẹt í là của anh hả? Quỷ tha ma bắt anh đi!!! Đồ con gà!!!-Tôi bắt đầu vực dậy mắng anh ta xối xả. Chết tiệt!
- Oài. Đừng nóng, đừng nóng…Phải giữ gìn hình tượng nữa chứ, mỗi người đều có sở thích cá nhân mà!!!
- Câm cái miệng chó của anh lại!!!
- Tôi chỉ là tình cờ thôi…
- Tình cờ con khỉ!!! Tôi cóc đóng giả bạn gái anh nữa. Trả dây chuyền.
- Dây chuyền đây! Nếu có bản lĩnh thì tới lấy!!!-Hắn chìa dây chuyền trước mặt tôi, tôi không có chút nghi ngờ liền đến lấy ai ngờ lại mất đà nhào vào lồng ngực rắn chắc và ấm áp của hắn. Đê tiện!
- Buông-ra!-Tôi rít lên.
- Là cô tự nhào vào tôi mà!!!-Hắn lại giở quẻ, nói với giọng vô tội. Trời ơi!!! Sao tôi ghét cái tên này quá à!!!
- Mau bỏ cái tay bẩn thỉu của anh ra!!!!-Tôi ngẩng mặt lên, mắng hắn. Nhưng không may, đầu tôi va cái cốp vào cằm hắn. Huhu…Đau chết mất!!!
- Cô không định lấy dây chuyền hả???
- ANH!!! Tôi nhất định kiện anh là đồ ăn cắp!!!!-Tôi tức giận vô cùng. Grừ!
- Hả? Tôi có ăn cắp sao??? Bằng chứng đâu? Cô nửa đêm nửa hôm lẻn vào văn phòng tôi, tôi chưa kiện cô là hay lắm rồi!!!
- Tôi không có ăn cắp nha!!! Anh lấy dây chuyền của tôi thì tôi phải lấy lại chứ!!! Anh trả đây!
- Chấp nhận đóng kịch hết hôm nay không?