Quý Thư Ny hoàn toàn không thể chịu được cảm giác xấu hổ khi ở chung , kỹ thật nàng đã định rời đi , chỉ cần hai người không gặp mặt nhau , sẽ không có vấn đề gì nữa . Nhưng rời đi rồi ….những điều tối qua nàng suy nghĩ về chuyện chuyển đi vẫn không thể thực hiện .
“Ngươi không giải thích với ta .”
“Còn không a ? Ngươi sáng sớm bộ dạng kỳ quặc , ta đều đã nấu bữa sáng , đưa cơm trưa , thật có thiện ý muốn cùng ngươi giảng hoà , ngươi làm gì còn giận như thế ?” Nàng nghĩ nếu không thể giải thích rõ ràng hắn nhất định không hết giận .
Hướng Quân Ngạn đột nhiên cảm thấy lời của nàng giống như lời nói của “Người ngoài trái đất” , thật khó hiểu , chỉ thấy tim hắn đập nhanh và loạn nhịp . một lát sau mới mở miệng nói : “Ta không có giận ngươi .”
“Vậy ngươi làm gì mà đối với ta xa cách như thế ?”
“Ta là … ” Nghị đến cấp dưới của hắn cũng không trả lời được câu này ,hắn giờ thật nghĩ lập trường đang đổi chỗ . 0
Người lừa hắn không phải nàng , đối mặt với nàng hắn hoàn toàn không có lý do chính đáng nào để buồn bực , hắn chính là không biết nên đối mặt thế nào với quyết định của nàng . Hắn lo lắng nàng quyết định rời đi , hắn càng không biết nên dùng lý do gì giữ nàng lại , nhưng hiện tại , nàng lại nói cho hắn , nàng muốn giảng hoà ???
Một áp lực đè lên ngực Hướng Quân Ngạn , hắn không xác định đựoc ý tứ trong lời nói của nàng , cũng nhắc nhở mình không nên qúa cao húng .
“Ta không có xa cách.” Hắn khó khăn mở miệng nói.
“Vậy ngươi vì cái gì không thèm để ý đến ta?”
“Ta hiện tại rất để ý ngươi .” Đối với lời đối đáp ngây thơ lạ thường của nàng vẻ mặt của hắn thật khó coi .
“Vậy ngươi có muốn ăn cơm hay không?” Nàng đem hộp cơm để hẳn lên trên đống hồ sơ .
“Ta chờ một lát sẽ ăn.” Hắn nhìn qua đám hồ sơ mới làm được một nửa của mình .
“Vậy ngươi có muốn giữ ta lại hay không ?” Nàng hơi nhướn người , áp bách hỏi hắn .
“Ta …” Hướng Quân Ngạn ngẩng đầu trừng trừng nhìn nàng , nói không nên lời .
“Ngươi muốn ta rời đi sao?” Quý Thư Ny vẫn không rời mắt khỏi hắn .
Hắn cổ họng như mắc phải gì đó : “Vấn đề này không phải ta có thể …” Đối với vấn đề mà “tiểu ma tước” đưa ra , chỉ số thông minh của hắn giống như đã rơi xuống còn một chữ số , phản ứng chậm chạp : “Quyền quyết định là ở ngươi , không phải ta .” Đó là tự do cá nhân của nàng .
“Ta thuê phòng ở nhà ngươi .” Hai tay nàng đè nặng lên vai hắn , không cho hắn trốn thoát , lại càng không cho phép hắn quăng vấn đề lại cho nàng . (hana : Ny tỷ cá tính quá…)
Ông trời…… Hắn thật muốn ngửa mặt lên trời thở dài .
“Quý Thư Ny, ta không không cho ngươi thê nhà , ngươi có thể ở lại cũng có thể chuyển đi , quyền quyết định là của ngươi !” giọng hắn không biết sao lại có một tia căm tức (hana : sao căm tức…em không hỉu)
Tình hình mới hoà bình đã vội điên đảo , Quý Thư Ny phát hiện Hướng Quân Ngạn chỉ cần là những chuyện liên quan đến tình cảm xử lý đều vô cùng ngu ngốc , hoàn toàn không giống hắn lúc bình thường cùng nàng tranh luận , nói đùa , tài hùng biện của hắn biến đi đâu rồi .
Hắn thật là cái đồ ngu ngốc! Hoàn toàn ngu ngốc chuyện tình cảm !
“Hướng Quân Ngạn, ngươi là đồ ngu ngốc!”
Hướng Quân Ngạn trên mặt lộ biểu hiện không hiểu đang có chuyện gì xảy ra , không thốt nên lời .
Quay đầu không hề để ý đến hắn , nàng tự động mở hộp cơm đưa đến trước mặt hắn , nghiêm khắc ra lệnh : “ĂN !” (hana :Ny tỷ thật cá tính…)
Nàng xem hắn là trẻ con sao : “Quý Thư …”
Hắn tính kêu tên của nàng , làm cho nàng không thể kiêu ngạo , nhưng chữ cuối cùng còn chưa nói ra , giọng của hắn đã bị chặn đứng …
Chỉ thấy hai tay nàng tún chặt mặt hắn , đem mặt mình kề sát lại gần mặt hắn , đe doạ : “Ngươi không ăn , ta sẽ đem cái hôn hôm qua đòi lại đây .” Nàng lấy tinh thần “võ sĩ” tuyên chiến cùng hắn .
“……” Hướng Quân Ngạn á khẩu tiếp tục không nói nên lời.
Hắn ngây ngốc nhìn nàng , khuôn mặt xinh xắn kia bây giờ tràn ngập sự cứng rắn , cường hãn , nàng trừng mắt nhìn thẳng vào mắt hắn , giống như muốn thiêu đốt mặt hắn vậy , hai người nhìn trừng nhau vài giây … Hắn phát hiện hai má nàng đã không che dấu được một chút đỏ hồng .