- Á… á…
Có tiếng kêu phía trước, Chi ngẩng mặt thì thấy cô giúp việc đang lao về phía mình, tay bê chậu nước đầy, có lẽ đã thấy Chi từ dãy hành lang khác quành sang nhưng cô ta cứ theo quán tính mà lao đến…
Chi đang sững người, chờ 1 giây nữa cả chậu nước kia sẽ đổ ập vào mình thì… 1 bàn tay túm lấy tay nhỏ kéo mạnh sang bên. Chi chẳng hiểu gì, chỉ thấy giờ mình đang… dựa vào người Chấn Phong!!!
- Oái… oái…. Ào!!
Cô giúp việc đã phanh lại được, may mà không va vào Chi, cô ta mất đà chúi người và làm chậu nước đổ 1 nửa xuống sàn. Cô lập tức quay lại định giải thích với cô chủ nhưng… đã há hốc miệng trước khi kịp nói gì
Thình thịch… thình thịch… Chi thấy tim mình đang đập nhanh dần… Phong kéo nhỏ ra, 2 má nhỏ đã nóng bừng nên chỉ còn cách cúi mặt
- Không – sao – chứ? – 1 câu hỏi khá nhẹ nhàng dù cộc cằn.
- không! Em không sao!.. cảm ơn anh…
Chi quay lại nhìn cô giúp việc bất cẩn, cô ta vẫn đứng như trời trồng và há hốc miệng.
- Chắc cô đang vội, tôi không sao rồi, làm việc của cô đi!
Nói rồi, Chi quay đầu, túm lấy tay Phong kéo nhẹ đi.
- Mình đi tiếp đi anh…
Để cô giúp việc kia ở lại, vài giây nữa, chậu nước trên tay cô ta cũng rớt xuống luôn. Cô ta đập đầu lia lịa vào tường. Có lẽ bị shock nặng quá…
Chi chợt thấy Khang đang đi tới từ hướng ngược lại, cùng cô người tình. Khang cũng kéo Băng sang khu A dùng bữa sáng
- Lại dùng bữa cùng rồi, em dâu!
- Anh cả đêm qua ngủ ngon chứ?
- Đương nhiên rồi – Khang liếc nhìn sang Băng, cậu đang khoác vai nhỏ – Nằm cạnh người đẹp, đương nhiên phải ngủ ngon!
Chi bỗng thấy tay Phong bỏ ra khỏi tay mình. Vẻ thân mật của Khang với Băng làm Phong không thoải mái. Cậu hình như đã quên mất Băng là người con gái của anh trai.
- Còn em dâu thì sao? – Khang tiếp tục – Anh nghi ngờ việc… em và thằng em anh ngủ chung giường đấy! – Cậu cười
Yến Chi nuốt khan, đúng là Khang thích đùa cợt kẻ khác.
- Anh cả à, em nghĩ anh cứ lo cho bản thân mình đi! Vợ chồng em vẫn rất tốt, anh không biết em yêu anh ấy nhường nào đâu! Còn anh, em không chắc tình cảm của cô người tình kia dành cho anh là gì?
Khang bất ngờ bị đá đau, giọng cậu vô cùng khó chịu:
- Nói rõ ý em đi!
- Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Anh quên là em đã từng làm phép thử xem… đối với cô ta, anh là gì à?
Mặt Khang đã tối sầm, cậu dằn giọng:
- Thôi ngay!
-Sao anh lại tức giận? Anh cần em tìm người làm phép thử lần nữa không? Cô ta.. đối với anh…
Trong đầu Khang giờ đang hiện lên những lời nói of Thụy An hôm qua … “Con nhỏ đó… coi cậu.. cũng y như cậu Chấn Nam thôi…”
- Im ngay!! – Khang gắt lên cắt ngang lời Chi. Nhỏ không ngờ Khang lại giận dữ đến vậy, nhỏ chỉ định đùa cợt lại thôi
Khang bất giác quay sang nhìn Băng:
- Rốt cuộc.. tình cảm của em với ta, là gì??
Băng nãy giờ đang chú mục vào Phong, chẳng để ý đến cuộc nói chuyện giữa Khang và Yến Chi, nên chẳng hiểu Khang đang hỏi gì
- Tình cảm ấy là gì? Hả? – Khang hỏi lại vẻ sốt sắng
- Hỏi.. gì vậy? – và thường khi Băng chẳng hiểu gì, nhỏ hay nói 1 cách dửng dưng và có chút xấc xược.
Điều đó làm Khang đã muốn điên lên biết bao lần. Cậu bỗng đẩy Băng, xô nhỏ vào tường, 2 tay ghì lấy nhỏ:
- Em – yêu – ta! Hãy nói là em yêu ta! Em yêu ta!!!
Vẻ như Khang đang bị kích động. Yến Chi bắt đầu thấy chuyện rắc rối lên, khi Khang càng lúc càng nói nóng, còn Băng thì… càng lúc càng dửng dưng.
- Nói! Nói là em yêu ta!!
- Không – thích!- 2 chữ phát ra nhẹ nhàng nhưng làm Khang… máu sôi lên! Tay cậu bất ngườiờ ghì chặt lấy 2 vai Băng và 1 cách bạo lực, Khang kéo mạnh nhỏ lại sát mình, mắt muốn bốc hỏa và giọng gần như là rít lên:
- Em nói j….?? Nói lại… xem!!
Chi không thể đứng yên mà xem được nữa, nhỏ nghĩ do lỗi của mình gây ra. Giờ mà Băng trả lời Khang y như câu nhỏ vừa nói nữa thì.. chắc Khang sẽ bóp chết nhỏ mất thôi.
Trong lúc đang lúng túng không biết làm thế nào, Chi quay sang nhìn Phong xem cậu có đang thản nhiên mà ngoảnh mặt đi không, mà Chi nghĩ đương nhiên cậu sẽ làm thế! Nhưng Yến Chi nhầm! Toàn thân Phong đang bất động, và đôi mắt! Đôi mắt đang hằn lên những tia đỏ mờ…đang chú mục vào 1 chỗ. Chi quay lại nhìn, lập tức biết Phong đang trân trân nhìn vào anh trai, cái ánh nhìn đáng sợ và đầy hân thù! Đôi mắt sẫm màu với những tia đỏ ấy, Chi đã từng thấy – là hôm ở Party! 1 suy đoán lóe lên trong đầu Chi ” 3giây nữa, sẽ có vật gì rơi xuống đầu Khang, hoặc cậu sẽ bị cháy thành tro!! “