- Chúng mày …
………..
Lúc này, phía trong phòng của lũ tội phạm. Băng vẫn cố nới cái dây thừng , nó có vẻ hơi hơi lỏng ra một chút . Căn phòng hoàn toàn yên ắng … Bỗng nghe tiếng cạch nhẹ … giống như tiếng dịch chuyển của một đồ vật. Băng ngẩng đầu, nhìn lên … Chẳng có ai bước vào . Mắt Băng mở to hơn chút để nhìn cho rõ thứ – gì – đó đen ngòm như đang chuyển động dưới gầm một chiếc giường cách chỗ nhỏ khá xa …
Thứ gì đó … đang trườn ra khỏi cái gầm giường … ngóc cái đầu to lên không trung … trườn ra … cái thân dài … dài …
Người Băng cứng đơ như bị đóng băng, đôi mắt mở to không chớp , tim như chẳng còn nhịp đập. Nhỏ đang thấy … một con trăn … to … dài … đang trườn về phía mình !
Vài giây tự trấn an , Băng bắt đầu tiếp tục cố nới cái dây buộc tay mình, đã khó , trong lúc hoảng hồn này còn khó hơn. Nhỏ cố thở đều đều để lấy bình tĩnh , nhưng không làm sao xua đi được hình ảnh con vật to gấp 10 mình kia . Ghê tởm! Đáng sợ !! Đang trườn về phía mình … Con trăn vẫn trườn đi một cách chậm rãi, cái thân hình nặng nề dài ngoằng có vẻ ngoan ngoãn nghe theo nó. Lưỡi nó thè ra đánh hơi , chắc chắn nó cảm nhận được cái mùi vị hấp dẫn từ hơi người . ..Con mồi ở ngay trước , chỉ cách vài mét , nó không thể để tuột mất .
Băng đã bắt đầu cuống lên, những ngón tay run bần bật, nhỏ không thể đấu nổi với con vật kinh khủng kia , chỉ có cách thoát ra và chạy đi thôi, nhưng cái dây … cái dây buộc chặt quá …
Con trăn đã tiến lại quá gần … 2m … 1m …
Băng không thể cởi cái dây ra , nhỏ buộc phải bỏ cuộc, cố dịch người ra xa , xa … xa hơn chút , nhưng bị cái dây giữ lại. Nhỏ nhìn con vật ghê tởm kia, khắp người run lên, đôi mắt hoảng hốt :
- Tránh … tránh xa ra … – Miệng lắp bắp không tròn chữ , giờ Băng chẳng còn suy nghĩ được gì thêm … Con trăn ngóc đầu cao hơn, thè cái lưỡi đỏ lòm …
… … …
- Nếu không tránh ra , đừng có trách! – Sheeply giơ khẩu súng chĩa về phía tên Leader . Hắn lại cười khoái trá :
- Bóp cò đi. 6 viên , cùng lắm là giết được 6 tên , ngươi chẳng đủ sức cứu con nhỏ kia. Mà lại còn mắc tội lớn với ông chủ …
- Tao bảo tránh ra !!!
Lũ tội phạm cười ngặt nghẽo , chúng biết quản lí của Khang không dám bóp cò .
- Cái chức quản lí quèn mà dám ra lệnh cho bọn tao sao ? – một tên chế giễu…
- Còn tao có được phép ra lệnh cho chúng mày không ? Lũ chó má !!!!
Cả lũ trợn tròn mắt. Quản lí của Khang quay lại khi nghe cái giọng giận dữ quá quen của … Chấn Khang !
Khang đang đứng ngay trước lũ tội phạm, tay cầm khẩu súng tỉa K115 , họng súng không hề chĩa lên. Nhưng đằng sau Khang, 5 tên đàn em đang chĩa 5 họng súng vào lũ tội phạm, súng đã lên đạn. Giọng Khang ra lệnh nhưng đã nhẹ nhàng hơn :
- Nếu chúng nhúc nhích nửa bước , chúng mày cứ bắn cho tao !
…
Con trăn ngóc đầu hơn 1m, cái cổ dài cong lại, cái miệng há hốc lộ 4 chiếc răng nanh nhầy nhụa nước dãi và nọc độc … Đôi đồng tử giãn rộng, Băng nhìn vào khoang miệng tối om của con vật ghê tởm … Nhỏ nhắm mắt , quay đi chờ một cú tấn công khủng khiếp … Nhưng .
Rầm !!!
Pằng ! Pằng ! Pằng !! … …
Hàng chục phát súng liên tiếp nhằm thẳng vào thân mình con trăn lớn nghe nhói tai từng đợt … Băng mở mắt , nhìn con trăn đã trườn xa hơn, nó dang quằn quại, uằn mình đau đớn , cái thân dài loang lổ uằn lên từng khúc này đến khúc khác . Cảnh tượng trước mắt Băng … thật kinh khủng , tim nhỏ như ngừng đập … Băng từ từ quay đầu . Phía gần cửa , Khang đang đứng với chiếc súng tỉa trên tay , đầu hơi cúi xuống và mắt nhắm một bên nhìn vào mục tiêu cách đó gần 10m . Với bộ quần áo đen bó sát người , chiếc mũ lưỡi trai đen đội sụp, Khang trông như một tên sát thủ chuyên nghiệp . Cậu đã dừng bắn , hạ súng xuống nhìn con vật to lớn quằn quại … Nhưng ! Con trăn không chết! Trong nỗi đau đớn tột cùng , nó nuốt hận thù vào trong, miệng nó há rộng , nọc độc rớt xuống đất … và chỉ 2 lền uằn mình dưới đất … nó đã … tiến sát tới người Băng ! Nó muốn trả thủ !
Súng của Khang không kịp giơ lên lần nữa , cậu đứng im như chôn chân xuống đất nhìn con vật kia đang tiến tới vồ cô gái bé nhỏ .Và lần này , Băng cũng chẳng kịp quay đầu đi để tránh … Cái khoang miệng cách đầu Băng 30cm …
Phừng …
Cái đầu con trăn bốc cháy !!!
Lửa ngùn ngườiụt lan xuống thân mình nó trong tích tắc … Con trăn nằm vật xuống ngay trước mặt Băng … Nó hoàn toàn không có không có thờn gian giãy giụa trong đám lửa … Thịt nó teo tóp lại và vụn ra thành than … Nhiệt nóng tới múc làm cái giường gần nhất bốc cháy theo , nhưng Băng chẳng có cảm giác gì . Giờ nhỏ chỉ thấy một vệt đen dài mấy m dưới đất rất gần mình, vài mảnh da trăn mỏng tang bay nhè nhẹ rồi đáp xuống sàn .