- Sao cậu dám nắm cổ áo, và nói vs tôi như nói vs con chó con thế hả? _ hắn giận dữ trừng mắt nhìn tôi, bắt đầu phun lửa
- À ừm..tôi xin lỗi tôi ko cố ý coi cậu là con ch..._ nhìn thấy khuôn mặt tức đến độ gân xanh nổi lên chằng chịt của hắn, tôi ko dám phun nốt câu nói cười hề hề như 1 con ngố vội vàng phân bua:
- Ấy ấy, đừng giận mặt nổi mụn đấy, thực ra vừa nãy trong lúc hoảng loạn, tôi hơi bị quáng gà, nên ms nhìn mặt cậu thành mặt con chó con, hihi tại da cậu trắng quá nên ms nhầm vs màu lông con chó.
Lẽ dĩ nhiên là câu nói biện minh của tôi càng làm cho lửa giận trong hắn tăng lên gấp bội. hắn phủi quần đứng dậy trừng mắt nhìn tôi. Theo bản năng tôi vội quay người định phóng cặp giò chạy một mạch, trc khi hắn vẫy tay tạm biệt đưa tôi đến vs con đò của tử thần híc híc . Nhưng chưa kịp chạy tôi đã nghe thấy tiếng kêu đau đớn của hắn vọng lại từ đằng sau. Tôi bèn quay đầu lại, hắn đang lấy tay ôm phần cổ bị thương, khuôn mặt tỏ vẻ đau đớn, người hơi khuỵu xuống. Tôi hốt hoảng quên cả nỗi sợ con khủng long phun lửa vội chạy đến bên hắn lo lắng hỏi:
- Này cậu có sao ko? Hay là đụng vào động mạnh rồi, nói mau lên để tôi còn biết mà gọi đến cửa hàng quan tài và vàng mã đặt đồ trc.
Đột nhiên hắn đứng thẳng dậy, bàn tay đang ôm lấy vết thương của hắn vụt nắm chặt lấy tay tôi, kéo tôi lại gần hắn, khuôn mặt chó con của hắn chỉ cách tôi có 1cm, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi hắn gằn giọng nói, môi nhếch 1 nụ cười đểu:
- Bây h là lúc xử phạt cậu.....
Rồi ko để tôi ư hử gì, hắn dùng tay còn lại nâng cằm tôi lên, môi hắn chạm môi tôi, rất nhẹ nhàng, rồi ngay lập tức buông tôi ra nhìn khuôn mặt thộn ra của tôi cười cười nói:
- Thế nào? 1 hình phạt rất ngọt ngào phải ko?
Ôi lạy chúa tôi, hắn vừa ms làm gì thế này, huhuhu đôi môi trinh trắng của tôi, đôi môi đáng giá bạc tỉ mà tôi đã quyết giữ = đc cho đến năm tốt nghiệp đại học rồi ms trao cho người yêu thế mà hắn đã làm gì cơ chứ. Tôi lại rơi vào tình trạng chết lâm sàn tập 2 cả người cứng đờ ra, trí óc của tôi lúc này ko còn hoạt động nữa. Đến khi các thiết bị trong người bắt đầu hoạt động trở lại, tôi ms lắp bắp nói vs hắn:
- Sao cậu...cậu..dám dùng đôi môi đã sử dụng qua nhiều lần của cậu để chạm vào đôi môi trinh trắng của tôi hả?
- Ê ê ăn nói cho cẩn thận, đôi môi của tôi là môi trinh trắng đấy, trc đó tôi chưa để nó chạm vào ai đâu.
Tôi ko thèm để ý đến câu nói của hắn tức tối nói:
- Hừ...hừ...hừ... sao cậu có thể làm cái vc thất đức như thế vs 1 người vẫn còn ngây thơ trong sáng như tôi vậy hả? Cậu là cái đồ..dê mãn tính, dê núi, dê cụ, dê lụ khụ, đến chết vẫn mang giống dê
- Nói bậy, tôi sút đi bây h _ hắn gầm gừ nói rồi cốc vào đầu tôi 1 cái đau điếng._ đây chính là hình phạt đích đáng dành cho cậu đấy.
Nói rồi hắn đút tay vào túi quần quay bước bỏ đi. À lần này thì tôi ko thèm nhịn nữa, sự tức giận đã dâng lên đỉnh đầu rồi, đã thế bà cho mày biết tay, tôi hầm hầm nghĩ rồi lấy đà, đạp 1 cú thật mạnh trúng vào lưng hắn, khiến hắn ngã nhào xuống đất, tôi nhanh tay lấy chiếc điện thoại ra chụp 1 kiểu hắn vồ ếch cười khẩy nói:
- Để làm kỉ niệm nhé
Rồi nhanh chân dông thẳng, đáng đời ai bảo chọc tức tôi, thế là còn nhẹ đấy. Tôi lấy chiếc điện thoại mở bức hình ra bỗng thấy buồn cười, trông hắn trong hình ko còn cái vẻ đạo mạo, lạnh lùng nữa mà thay vào đó là 1 khuôn mặt nhăn nhó khá dễ thương, tôi phì cười tắt điện thoại rồi cất vào túi xách. Khoan đã...oh my god, trưa nay bố tôi có ở nhà, huhuhu biết viện lí do gì cho vc về muộn này đây. Híc
Cuối cùng tôi cũng lấy đc lí do là phải ở lại học thêm môn toán cho chương trình nâng cao, và lẽ dĩ nhiên là bố tôi rất vui khi biết tôi chăm chỉ như vậy. Haizzz...cũng chỉ tại cái tên mắc dịch Phong nên tôi ms phải chăm chỉ...nói dối như vậy, thật tội lỗi.
Trong cả bữa ăn mẹ tôi liên tục mớm lời nói bóng nói gió về vc tôi nên có bạn trai, rằng thì là thầy Thiên rất đẹp trai, rất tài giỏi, rằng thì là nếu có 1 chàng rể như thế thì thật tuyệt.v.v.. tuy nhiên lần nào bố tôi cũng gạt phắt đi vs 1 khuôn mặt ko thể lạnh lùng hơn. Cuối cùng mẹ tôi tức giận đùng đùng bỏ vào phòng sau khi đã... ăn hết 3 bát cơm, híc. Còn tôi thì cười thầm trong bụng, bố tôi đúng là ko gì có thể lay chuyển nổi, 1 Xmen đàn ông đích thực, hihi.
Đúng như tôi dự đoán, ngày hôm sau tôi đã nổi tiếng khắp toàn trường, mà nguyên nhân ko phải là do tôi đã đạt giải đặc biệt trong kì thi nào đó mà là vì tôi đã ném hoa của hotdog í lộn hotboy số 1 của trường vào sọt rác, vì thế mà ngay cả khi tôi ko hề rời chân khỏi chỗ ngồi của mình mà vẫn nhận đc những ánh mắt sắc hơn dao cạo của lũ con gái trong trường.