Anh em nhà họ, đều giống nhau ở điểm, thích bắt nạt và ức hiếp người khác.
- Không cần đâu! – Giọng một người con gái vang lên.
- Hạnh Như – Thanh Nam lên tiếng.
Cho dù tôi có phản ứng chậm chạp đến thế nào, cho dù đầu óc tôi không có tí chât xám nào, nhưng tôi vẫn nhận ra người con gái ấy là ai (cả con nít lên 3 biết nghe cũng biết người đó là ai). Hạnh Như bước vào phòng bệnh mang theo cả cà mên inox vào. Tôi còn tròn to mắt ngạc nhiên thì Hạnh Như đã tươi cười với tôi:
- Tôi có mang giò heo hầm đu đủ cho cậu này, cậu ăn đi cho nóng.
Vừa nói Hạnh Như vừa nhanh nhẹn múc canh ra chén. Cả tôi và Thanh Nam đều cứng đơ ở đó, không hiểu mô tê gì đang xảy ra. Hạnh Như như phát hiện cả 2 người đêu dành 4 con mắt ưu ái nhìn mình nên vui vẻ giải thích:
- Đừng nhìn tôi như thế - Nói rồi Hạnh Như quay qua nhìn Thanh Nam – Vì Hà Vy đã cứu em một mạng nên em không thể vong ơn bội nghĩa được.
- Hà Vy cứu em sao? – Thanh Nam tròn to mắt.
- Đúng đấy!
Chết rồi, cứ đà này thế nào Hạnh Như cũng khai ra tuốt tuồn tuột mọi chuyện thôi. Với một người như Thanh Nam, muốn người đối diện nói gì thì người ta sẽ nói cái đó. Đó là lợi thế của nhan sắc đấy.
- Vậy em kể anh nghe mọi chuyên đã xảy ra đi – Thanh Nam ôn tồn nhìn Hạnh Như, nhìn ánh mắt ấy, thế nào Hạnh Như cũng “không đánh mà khai” cho mà xem.
Tôi lo sợ suy nghĩ rồi chợt đánh trống lảng:
- Thanh Nam này, cậu vẫn chưa đi du học sao?
Đầu óc Thanh Nam chợt dừng mất sự hoạt động của một dây thần kinh não. Câu hỏi của tôi khiến Thanh Nam bị chi phối đầu óc và rồi kết quả là Thanh Nam đã… làm lơ câu hỏi của tôi, tiếp tục cuộc hành trình hỏi cung Hạnh Như. Tôi ngao ngán thở dài, thế nào cũng có chiến tranh xảy ra.
- Thanh Phong đâu rồi? – Tôi cô nuốt nước bọt mà đánh trống lảng bằng một câu hỏi nữa.
Lần này dường như câu hỏi của tôi có hiệu nghiệm. Thanh Nam thôi không nhìn và xem xét Hạnh Như nữa. Cậu ấy nhìn sang tôi rồi nói:
- Thanh Phong mới cho máu nên còn mệt, đang nghỉ ngơi.
- Gì á?
Tôi ngạc nhiên đến mức sắp nhảy nhào xuống giường. Tôi có nghe nhầm không đây? Người như Thanh Phong mà cũng biết đến hai chữ “cho máu” hả? chắc chắn là có sự nhầm lẫn ở đây, chắc chắn là có.
- Cậu có thấy là cậu ồn lắm không Hà Vy? – Thanh Nam bực bội nhìn tôi rôi quay sang Hạnh Như – Em nói tiếp đí.
Tôi im bặt, xấu hổ mà không nói gì nữa.
- Người mà hãm hại tụi em là…
Tiếng mở cửa đi vào làm Hạnh Như bị cắt đứt ngang dòng cảm xúc. Tôi thầm cảm ơn người nào đã giải cứu chiến tranh thế giới thứ 3 sắp nổ ra. Một người phụ nữ trạc tuổi 40, nét mặt trung hậu như một người đã từng thành đạt trên thương trường.
- Mẹ! – Hạnh Như lên tiếng – Sao mẹ lại đến đây?
- Dì Ngọc – Thanh Nam lễ phép chào.
Người phụ nữ ấy gật gật đầu với Thanh Nam rồi ôn tồn nói với Hạnh Như:
- Mẹ nghe nói Hà Vy vì cứu con nên mới bị thương nên mẹ mới vào thăm Hà Vy.
Nói rồi dì Ngọc vui vẻ tươi cười đến giường tôi trong khi tôi đã dần hiểu hết mọi chuyện vừa xảy ra.
- Con là Hà Vy à? – Dì Ngọc nhìn tôi chăm chú.
- Dạ - Tôi lí nhí.
- Trông người ốm yếu thế kia mà lại có thể cứu được mạng con Hạnh Như, dì cám ơn con nhiều lắm.
- Dạ… không có gì đâu dì ơi! – Tôi xấu hổ đến ngượng mặt trước lời khen của dì.
- Để dì xem vết thương của con
Vừa nói dì Ngọc vừa đỡ cánh tay tôi, tôi xấu hổ cố rụt tay mình lại:
- Dạ con không sao đâu, chỉ bị ngoài da thôi.
- Ngoài da ư? Sâu thế này mà ngoài da? Để yên đấy dì xem nà…
Chưa nói đến hết chữ cuối cùng trong câu nói của mình, dì Ngọc chợt dừng tay lại. Cả lơi nói, ánh mắt, đến cử chỉ đều khựng lại như bị điểm huyệt vậy. Đôi mắt dì dừng lại trên cổ tôi và dường như cứ muốn “đóng quân” ở đó, không muốn dời đi chỗ khác.
- Dạ… dì có sao không vậy ạ? – Tôi ngơ ngác.
- Hà Vy, sợi dây chuyền này.. ở đâu mà con có?
Sau một hồi lâm vào tình trạng chết đứng, cuối cùng dì Ngọc cũng lên tiếng hỏi. Tôi thở phào, làm tôi cứ tưởng chuyện gì xảy ra nữa chứ. Tôi vui vẻ giải thích:
- Dạ đây là sợi dây chuyền mà lúc mới chào đời mẹ đã đeo vào cho con, mẹ nói đây là bùa bình an đấy dì ạ.
Vừa nói tôi vừa giơ giơ mặt dây chuyền lên cho dì Ngọc thấy (để khoe ấy mà), dì Ngọc vẫn ở gương mặt đó, gương mặt cứng đờ ra trông thấy rõ. Tôi ngơ ngác:
- Dì ơi!
- À… - Dì Ngọc vội trả lời – Tại sợi dây chuyền này rất giống sợi dây chuyền mà dì đã có, nhất là mặt dây chuyền này, rất đặc biệt, không thể lẫn vào đâu được.