Hà Vy đột ngột mất tích trong bữa tiệc. Cậu hoảng hốt thật sự. Ở đây Hà Vy có quen ai, mà cũng chẳng ai có cảm tình với Hà Vy, nhất là Hanh Như, Hạnh Như là một cô gái không hề đơn giản chút nào. Vì thế cậu càng lo lắng cho Hà Vy, cậu tức tối tìm mọi cách để kiếm Hà Vy nhưng vô hiệu. Mọi viễn cảnh xấu nhất có thể hiện lên trong đầu cậu. Cậu chạy tìm kiếm khắp nơi như một người điên. Cho đến khi Thanh Phong thông báo rằng đã đưa Hà Vy về nhà, lúc ấy cậu mới thực sự muốn... cho Thanh Phong ăn đấm @_@
Tối hôm ấy, cậu cứ suy nghĩ mãi về Hà Vy, vài ngày nữa cậu và Thanh Phong sẽ sắp xếp để bay qua Mỹ. Cậu không biết tai sao mình cứ suy nghĩ mãi về Hà Vy như thế. Thực tế, Hà Vy không nổi bật, ăn nói không có duyên, không có gia thế cũng chẳng hiền dịu nết na. Thế nhưng hôm nay khi nhìn Hà Vy xinh đẹp trong bộ váy màu xanh, cậu không khỏi không ngạc nhiên và bồi hồi. Lúc này, cậu nhận ra 1 điều rằng, Hà Vy thực chất không xấu như người ta từng đồn thổi.
Một ngày nọ, khi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa Thanh Phong và Hà Vy, vô tình nghe được Hà Vy thích cậu, tự dưng cậu cảm thấy…vui vui. Không biểu vui vì chuyện gì, trước giờ có biết bao cô gái ..bỏ cơm vì cậu mà cậu chẳng có cảm xúc gì, bây giờ khi nghe đến chuyện này, cậu nhận ra rằng tình cảm của mình dành cho Hà Vy không đơn thuần là tình bạn nữa. Nó đã vượt qua ranh giới tình bạn và cậu biết mình nên làm gì với Hà Vy. Được Thanh Phong tận tình tạo cho hai người một không gain riêng, cậu đã đem hết tình cảm của mình nói cho Hà Vy biết. Nhưng nhỏ Hà Vy này thiệt tình, không có chút phản ứng gì, cứ đứng im như pho tượng. Rồi bỗng dưng bỏ đi, cậu đau khổ ngồi đấy và không biết phải làm gì. Thất vọng cộng với đau khổ. Thanh Nam, cậu đã thua, thua thật rồi.
Một buổi tối trước khi ngày đi du học, Thanh Nam ngủ không được. Cậu cứ suy nghĩ về Hà Vy suốt. Sự thật là sáng mai cậu sẽ cùng Thanh Phong bay qua Mỹ và rất có thể sẽ không trở về. Cậu không nỡ xa Hà Vy, nhưng Hà Vy đã không đáp trả tình cảm của cậu, sẽ không còn bất kỳ lý do gì để cậu ở lại Việt Nam nữa. Đã 2h sáng, cậu nhấc máy điện cho Hà Vy nhưng toàn là MÁY BẬN, cậu không biết ai rãnh rỗi mà điện Hà Vy vào giờ này, nhưng thôi, ngày mai cậu phải đi rồi. hãy xem như đây là một giấc mơ, một giấc mơ thật đẹp. Tỉnh giấc rồi, sẽ không còn gì nữa… mãi mãi sẽ không còn gì nữa….
CHAP 41: BẮT CÓC
7h30 sáng.
RENG….RENG…RENG…
Tôi lào bào xỏ đại đôi dép rồi lê lếch xuống giường nghe điện thoại. Chả biết ai mà rãnh rồi đến nỗi phá tan giấc mộng thiên thu của tôi đây nữa. Vừa mới chợp mắt chút xíu trong suốt 1 đêm bị phá không ngủ được, thế mà…
- Đi chưa?
Tôi vừa mới nhấc máy lên, chưa kịp nói gì hết thì đầu dây bên kia đã chào buổi sáng tôi bằng một câu nói không chủ ngữ vị ngữ, lại chẳng có chút lịch sự nào. Tôi bực mình:
- Này, sáng sớm muốn bị uýnh à? Người đâu mà vô duyên thấy sợ, có cho người ta ngủ hay không đây?
- Mặt trời lên đến đỉnh đầu rồi pà thím ơi, giờ này còn ngủ à? – Giọng nói trong điện thoại cứ liên tục châm ngòi vào ngọn lửa sắp bừng cháy trong tôi, đã thế còn cười nham nhở - Ra ngay sân bay tiễn tụi này, nhanh!
Nghe đến đây thì tôi đã biết cái con người vô duyên này là ai rồi. Hôm nay là chủ nhật mà chả được nghỉ ngơi xíu nào, lại phải tiếp tục làm osin cho anh em nhà họ à? Mơ đi nhé.
- Còn lâu tôi mới đi, hôm nay lão bà bà muốn ngủ thêm – Tôi nói thẳng thừng.
- Cậu….dám….
Dù là nói chuyện gián tiếp với nhau qua điện thoại, dù là cách nhau tận 2 cây số, nhưng tôi cảm nhận rõ mồn một cái nghiến răng ken két và sự tức giận như núi lửa sắp tuôn trào của Thanh Phong. Tôi sợ hãi lắp bắp:
- Thôi từ từ tôi ra…
- Biết điều đấy!
Nói rồi đầu dây bên kia cúp máy cái rụp. Sau 2 phút hoàn hồn và xem xét lại những gì vừa xảy ra, tôi chợt hoảng hồn vì nhận ra rằng một câu nói của mình ban nãy đã khiến cho việc cả đêm không ngủ để cãi nhau với Thanh Phong đã trở nên vô nghĩa. Oh my god! Công bằng ở đâu đây?
Cho đến phút cuối, Thanh Phong vẫn dùng quyền uy của mình để uy hiếp tôi. Và cho đến phút cuối, giai cấp vô sản vẫn bị đàn áp.
Đi đến 1 con hẻm nhỏ, tôi lặng người nhìn xung quanh, nước mắt tôi chợt trào ra. Tôi thấy tiếc nuối, tiếc nuối cho khoảng thời gian vừa qua. Tự dưng, tôi không muốn tiễn họ đi một chút nào. Tôi không muốn bật khóc trước mặt họ, tôi không có đủ can đảm để đối diện với ánh mắt ấy, nụ cười ấy… tôi không muốn mình cản bước chân của họ…không muốn….