Tay run run nghe máy, tôi sợ đến mức muốn quăng tai nghe sang một bên. Đầu dây bên kia tôi chỉ nghe tiếng gió thổi vì vù, tiếng ma kêu rùng rợn. Không cần suy nghĩ gì nữa, tôi la toáng lên:
- M…..A….A……..A…!!!!!!!!!!!!!
- Ma cái đầu cậu! – Giọng nói trong kia vang lên – Cái tật sợ ma đến giờ vẫn chưa bỏ được à?
- A….a…ai…v…v…â..ậy….
Tôi sợ hãi lắp bắp.
- Thanh Phong – Đầu dây bên kia nói gọn lỏn.
- À… là cậu à – Sau khi lấy lại được bình tĩnh, tôi thở phào nhẹ nhõm – Có gì không?
- À..không, cậu ngủ chưa?
Hắc hắc, bây giờ đã là 2 giờ sáng, không lẽ Thanh Phong chỉ hỏi câu ngớ ngẩn như thế?
- Có thấy nghe máy không mà còn hỏi? – Tôi lười biếng trả lời.
- Vậy à… vậy… ngủ ngon nhé!
- OH MY GOD!!! Đầu heo Thanh Phong kia, nửa đêm nửa hôm điện cho tôi chỉ nói bây nhiêu đó thôi hả? – Tôi nổi khùng.
- Dám nói tôi đầu heo à? – Thanh Phong giận dữ - Cậu mới là đầu heo đấy Vịt Con Xấu Xí!
- Cậu…..
Tôi tức đến nỗi không nói được gì.
- Mà thôi, cậu ngủ đi, sáng mai nhớ tiễn tôi đấy!
- Không! – Tôi giận dữ trả lời.
- Sao vậy?
- Tại không thích!
- Sao không thích?
- Tại không thích thì không thích!
- Cậu ngộ thật đây Hà Vy à! Chuyện gì cũng làm khác người!
- Kệ tôi!
- Có biết bao cô muốn tiễn tụi này mà không được, cậu được bổn thiếu gia mời nhiệt tình đến như vậy mà không đi! Đồ Vịt con không biết suy nghĩ!
- Kệ tía tôi! – Tôi thực sự nổi khùng.
- Ha ha ha ha – Thanh Phong cười ha hả trong điện thoại.
- Cười cái gì mà cười?
- Kê tôi!
- ………
- ………..
- ……..
Và thế, cuộc đấu võ mồm qua điện thoại đên 4h sáng vẫn chưa có điểm dừng. Tôi vẫn cố gắn bảo vệ quan điểm của mình rằng ngày mai sẽ không tiễn họ, nhưng Thanh Phong nào có để yên cho tôi, cậu ấy cứ nài nỉ bắt tôi phải đi. Và cũng chính vì sự bướng bỉnh của tôi cộng với sự cứng đầu của Thanh Phong thiếu gia dẫn đến hậu quả là suốt cả đêm tôi không nhắm mắt được.
- Thôi, cũng gần 5 giờ rồi, chuẩn bị đí, lát nữa nhớ ra sân bay tiễn tụi này nhá!
- Không! – Tôi vẫn kiên quyết bảo vệ quan điểm của mình.
- Cậu mà không đi là chết với tôi!
- Kê cậu chứ? Tôi đi ngủ đây. Mệt! - Tôi cúp máy cái rụp.
Lê lết mãi cũng lên đến giường. Tôi cứ ngồi đấy mà suy nghĩ. Nói thật tôi cảm thấy vui lắm, đến đêm cưới cùng Thanh Phong vẫn còn nhớ đến tôi. Nhưng.. tại sao cậu ấy lại điện ngay giờ đó? Hay là… cậu ấy cũng không ngủ được?
Tôi cố vắt hết chất xám còn sót lại của mình để suy nghĩ nhưng không tìm ra kết quả. Và thế là dòng suy nghĩ loanh quanh đã đưa tôi vào giấc ngủ lúc nào không hay
CHAP 39: NGOẠI TRUYỆN1: THANH PHONG
Chiếc xe buýt dừng lại đột ngột, bác tài trên xe thì không bao giờ ngừng nghỉ cái miệng mỗi khi đến một trạm dừng nào đó, và trong trường hợp này, bác tài cũng dùng hết công suất của mình để lớn tiếng nói:
- Quận 1, ai về quận 1 thì xuống xe!
Một vài người xách vội hành lý rồi bước xuống, tiếng thì thầm bàn tán xôn xao, tiếng nói vội của những người chợ búa và nhiều nhiều nữa những âm thanh ồn ào tấp nập. Một chàng trai vẫn ung dung ngồi đó, đang mải mê theo điệu nhạc của chiếc headphone nên không quan tâm đến những gì xảy ra xung quanh, và cậu cũng không hề biết rằng trạm dừng mà cậu định xuống đã bị cậu bỏ lỡ.
Vô tình cậu ngẩng mặt lên và bắt gặp một cô bé gương mặt bầu bỉnh xinh xắn, ánh mắt đen láy, trong veo như ánh nắng ban mai, mái tóc buông xõa dài khiến ánh mắt cậu cứ muốn nhìn mãi không thôi. Cô bé đến trước mặt cậu, vui vẻ hỏi:
- Cậu là Thanh Phong?
Chàng trai ngước lên nhìn, vẻ mặt khó hiểu.
- Cậu có phải là Thanh Phong? – Cô gái kiên nhẫn lặp lại câu nói ban nãy.
- Hả?
- Tôi hỏi – Vừa nói cô gái vừa gỡ tai nghe trên tai cậu – Cậu có phải là Thanh Phong?
Cậu hơi bất ngờ trước hành động quá ư bạo gan của cô gái ấy, khẽ mỉm cười, cậu gật gật.
- Đúng, nhưng sau này đừng bạo như vậy nhé! Không có người con gái nào lại gờ tai nghe cho một người con trai chưa từng quen biết đâu.
- Nếu tôi không làm vậy – Cô gái mỉm cười, nụ cười đẹp như ánh ban mai – Cậu.. có bỏ ánh mắt của cậu nhìn tôi không?
Thanh Phong chợt đỏ mặt. Thì ra cô gái ấy tinh ý đến nỗi nhận ra ánh mắt vô duyên của cậu. Cậu không ngờ lại có một cô gái bạo gan và thông minh đến như thế. Cậu cứ muốn nhìn mãi gương mặt đó, nụ cười đó, ánh mắt đó, và cả giọng nói trong veo đó nữa. Cậu khẽ cười, nụ cười thật đẹp trên gương mặt đẹp như thiên sứ, mái tóc đen bóng che khuất đi một phần khuôn mặt: