- Cậu đi mà hô hấp nhân tạo cho Hạnh Như ấy!
Nét mặt Thanh Phong thay đổi đột ngột. Gương mặt tuấn tú còn vương chút mồ hôi đã đột ngột biến sắc. Khóe môi Thanh Phong hơi nhếch lên thể hiện một sự khinh bỉ. tôi cảm thấy mình thật vô duyên vì đã đưa ra câu nói đó, tôi cúi đầu, lí nhí:
- Xin lỗi… tôi không cố ý…
CHAP 33: TÔI THÍCH CẬU! HÀ VY!
Thanh Phong đột nhiên thay đổi sắc mặt, trở về trạng thái vui vẻ ban nãy, nhìn tôi cười thật tươi:
- Hà Vy xấu xí! Cậu chỉ có thể nhút nhát như vậy trước mặt tôi thôi à?
- Ơ… tôi…
Thanh Phong chết bầm, biết con người tôi dễ dãi lại thích cam chịu bị áp bức, thế mà còn đem chuyện ấy ra để mà trêu tôi nữa chứ. Nếu tôi không dễ dãi thì nãy giờ tôi đã bầm cậu ấy thành trăm mảnh rồi. Tôi im lặng vì biết mình cãi không cãi lại Thanh Phong, đánh cũng không đánh lại Thanh Phong. Thanh Phong thấy tôi im lặng không nói gì trước lời trêu chọc của mình, không kiềm nén được sự bực mình, dúi mạnh cái gối vào đầu tôi:
- Hà Vy kia, vừa xấu xí vừa nhút nhát! Vừa ngốc nghếch cộng thêm đầu óc lại không linh hoạt! Rốt cuộc cậu có gì để bổn thiếu gia quan tâm lo lắng như vậy hả?
- What?????
Tôi trợn tròn to mắt đến nỗi không còn gì to hơn. Thanh Phong, cậu ấy đang nói cái quái gì vậy?
- What cái gì mà what?? Cậu biết rõ tôi học không giỏi môn Anh Văn mà còn dùng tiếng Anh nói chuyện với tôi à?
- Không phải cậu học không giỏi môn Anh Văn – Tôi đưa cái đầu bù xù vì lực do Thanh Phong truyền lên cái gối ban nãy quá mạnh, nhìn Thanh Phong, ngô nghê nói – Mà là chả có môn nào cậu giỏi cả!@_@
- Cậu…
Thanh Phong bị tôi ép đến tức chết, tôi chỉ biết nghiêng ngả mà cười ha hả. Lần đầu tiên trong đời được dịp chọc tức Thanh Phong thiếu gia, khỏi phải nói các bạn cũng biết tâm trạng của tôi sung sướng và phấn khởi đến mức nào rồi. Hà hà!
- Cười này!! Cười này!!!
Vừa nói Thanh Phong vừa dùng gối đánh vào tôi đúng lúc tôi đang định đứng lên, và kết quả là tôi bị lực hút của Trái Đất cộng thêm mất thăng bằng ngã dúi dụi về trước, cũng là ngã vào… người Thanh Phong.
Khoảng cách mặt chạm mặt chỉ cách nhau trong gang tấc…
Hơi thở của Thanh Phong át vào mặt tôi khiến mặt tôi nóng bừng lên trông thấy…
Rồi… mắt chạm mắt, mũi chạm mũi… từ từ… môi dần chạm môi…
Tôi nhắm mắt nín thở không biết chuyện gì sẽ diễn ra…
- Ha ha ha ha ha!!!!!!!!!!!!!
Tôi mở to mắt và hiện lên trước mặt tôi là Thanh Phong cười ngặt nghẽo, cậu ấy cứ thế cười nghiêng ngả khiến tôi khó chịu mà quát lớn:
- Gì chứ? Cậu làm gì mà cười? Đùa giỡn với người khác làm cậu vui lắm hay gì???
Tôi tức giận đến phát khóc. Tôi không làm chủ được cảm xúc lúc này của mình, tôi cảm thấy mình như bị xúc phạm, sóng mũi chợt cay cay và nước mắt chực rơi xuống. Chẳng biết cảm xúc của tôi bây giờ là gì nữa? Tức giận? Hụt hẫng? Là vì lý do gì? Tôi không biết, không biết. Dường như bị người khác đùa giỡn như thế, tôi không quen một chút nào. Và cũng vì không quen, nên tôi không biết phản ứng như thế nào, chỉ biết khóc và khóc thôi…
- Này..này.. tôi đùa chút thôi mà, đừng khóc nữa, đã biết tôi rất sợ nước mắt con gái mà cứ mít ướt như thế hả? thôi mà…
Thanh Phong đưa cho tôi một miếng khăn giấy, cố dỗ dành tôi như đang dỗ dành một đứa trẻ. Nhưng không biết sao, vì thế tôi lại càng khóc to hơn.
- Tôi biết, cậu chỉ thích Thanh Nam thôi, nên tôi chỉ đùa tí cho vui, cậu đừng giận mà…
- Hu huh u…
- Này! Hà Vy ngốc nghếch kia! Có nghe tôi nói gì không hả? Cứ khóc bù lu bù loa như thế thì giải quyết được gì?
- Hu… hu…hu…
- Có nín không thì bảo??? – Thanh Phong mất kiên nhẫn mà nói gần như quát lên.
Tôi cứ khóc, khóc đến chừng không còn phương thuốc nào để chữa cho nín. Thanh Phong đột ngột chồm đến gần tôi, đặt môi mình lên môi tôi.
Tim tôi đang đập thình thịch.. thình thịch… lồng ngực như muốn nổ tung ra…
Một cảm giác là lạ… ươn ướt…mằn mặn… (ai tưởng tượng thế nào thì cứ tưởng tượng đi nhé! Tác giả cho các bạn bay cao bay xa ^^!)
Tôi nín hẳn… (bởi vì có còn miệng đâu để mà khóc)..
Cảm giác môi chạm môi khiến tôi không thể phản ứng được gì. Thanh Phong dần ôm chặt lấy tôi, một cái ôm thật ấm… Môi cậu ấy vẫn không chịu rời môi tôi, vẫn cứ hôn tôi…
Lần đầu tiên trong đời, nụ hôn đầu tiên của tôi đã bị tên Thanh Phong đáng ghét kia cướp mất..
Đến khi môi Thanh Phong chịu rời môi tôi thì lúc ấy tôi như sực tỉnh một cơn mê. Thanh Phong nhìn tôi cười hiền, một nụ cười đẹp nhất mà tôi được thấy: