- Hu hu hu, tao phải giết mày!!!!!!!!!!!
- Làm gì dữ zậy, nhờ mày mà hôm nay tao được hả dạ đấy – Anh Thư nhìn tôi tươi cười như thể biết ơn.
- Gì cơ? – Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên, tôi thấy mình chẳng giúp được gì cho nó ngoài làm rối loạn đội hình múa của tụi nó thôi.
- Mày không thấy được nét mặt nhỏ Huyền Trân ban nãy đâu. Hà hà
- Nét mặt gì cơ?
Chỉ vì ban nãy đầu óc tôi đang bận rộn với những động tác kỳ quặc ấy nên không để ý gì đến nét mặt của những người xung quanh. Anh Thư nhìn tôi ngơ ngác trong 2 giây rồi cười hì hì:
- Được rồi, mày không để ý cũng không sao, chỉ cần tao thấy được là được rồi.
- ………….
- Thôi, để tao đưa mày đi trang điểm, gần đến giờ diễn rồi.
- Ách, tao phải lên đó diễn hả?
Tôi chỉ biết đứng như trời trồng ở đó. Vậy ra, cuối cùng tôi cũng phải là người dũng cảm hi sinh vì lớp á? Tôi lại phải làm trò hề cho mọi người xem hay sao? Sao lại có thê?? Hu hu, sao con bị ép vào đường cùng thế này..
- Chứ gì nữa, chứ mày tưởng nãy giờ tụi này bỏ công sức ra để đào tạo cho mày rồi bỏ không à?
- @#@$#%$^%
**
- Thôi, đừng làm cái nàỳ, khó chịu lắm!
- Mày có ngồi yên đó không thì bảo?
- Nhưng mà…
- Không nhưng nhị gì nữa, ráng khó chịu 1 chút đi!
- ……
- Ngồi yên đấy!
Thế đấy, thế là cuộc hành trình vẽ hươu vẽ vượn lên mặt tôi của Anh Thư tỉ tỉ cuối cùng cũng xong, một cái gì đó đen đen mà nó gọi là “mi giả” đang ngự trị trên đôi mắt tôi khiến tôi cứ ‘khóc” liên tục @_@. Lại thêm 1 mớ son phấn trên mặt nữa chứ, khiến cả người tôi nặng nề hẳn đi, đi đứng cũng thấy khó khăn… nhưng thôi, vì đại nghĩa diệt thân, vì đại nghĩa diệt thân…
- Hả? Tao phải mặc cái này á?
- Vậy chứ múa bài Trống Cơm mày không mặc cái này thì mặc cái gì?
- Nhưng mà…nhưng mà…
Hiz hiz, nhưng mà, đây là áo tứ thân mà. Làm sao tôi có thể mặc được đây? Tại sao chứ? Tại sao múa bài Trống Cơm nhất định phải mặc đồ này?
Không để tôi nói thêm gì nữa, Anh Thư đẩy tôi ngay vào phòng thay đồ, rồi khóa chặt cửa ngoài. Cái này có thể gọi là cưỡng chế không nhỉ?
Trương Nguyễn Anh Thư!!!!!! Khi nào bà đây ra ngoài mày sẽ chết với bà. Grrrrrrrrrrr.
5 phút sau…
- Đâu rồi Hà Vy, mày rồi chưa?
- ……………
- Sao vậy, mày đâu rồi????
- …………..
- Nói gì coi, đừng để tao sợ nghe trời.
- Tao… tao…
- Mày thế nào?
Tôi biết nói làm sao khi mà, khi mà, tôi diện đồ này…xấu cực kì.
Nhưng không để tôi nói gì nữa, nó xông thẳng vào. Khi thấy tôi với chiếc áo tứ thân, nó phải mất 5 giây để lấy lại bình tĩnh.
- Tao không múa nữa đâu.
- Mày khùng hả? Sao lại không múa?
- Tao…tao diện đồ này xấu quá… tao..không muốn làm trò hề cho tụi nó…
- Mày khùng quá, mày mặc đồ này rất đẹp, tao phải mất hết 5 giây để xác định đây có phải là mày không đó – Anh Thư cố nhẫn nại khuyên nhủ tôi mặc dù tôi biết nó đang dối lòng.
- ……
- Nghe tao đi, hôm nay mày đẹp lắm. Đi đi, tới giờ diễn rồi.
Rồi Anh Thư kéo tay tôi lôi ra phía sau sân khấu cùng với sự có mặt của Thanh Nam, Thanh Phong và cả một đội múa, họ đang nhìn tôi với ánh mắt, phải gọi là gì đây? Sát khí, mặc dù có phần hơi quá nhưng cũng tương tự như vậy đấy. Tôi chợt nhận thấy ánh mắt Thanh Phong và cả Thanh Nam nhìn tôi không chớp, rồi cậu ấy khẽ quay mặt đi. Làm gì đây? Có muốn chê thì để hết ngày hôm nay hả chê, cho tôi một ngày yên tĩnh được không?
Không ai nói với ai lời nào nhưng tôi thâm biết được, mấy đứa trong đội múa đang trao nhau những ánh mắt đầy khó chịu (theo tôi nghĩ là vậy), nhưng vì tôi là người thế chân cho Huyền Trân nên không ai dám lên tiếng. Chỉ dám nhìn tôi rồi nén tiếng thở dài. Chắc tụi nó đang nghĩ rằng, tiết mục này nhất định sẽ rớt.
..Bạn đang đọc truyện tại tGGame.SexTgem.Com chúc các bạn vui vẻ...
CHAP 11: 20-11 ĐÁNG NHỚ (2)
(Sự thế thân hoàn hảo và…….)
Tôi chỉ biết đứng nép sau lưng Anh Thư để tránh những ánh mắt đầy khó chịu đó cho đến khi thầy đọc đến tiết mục của lớp tôi, tôi mới giật mình mà hốt hoảng. Sao lúc này tôi lại cảm thấy rất rất khó chịu thế này? Tim tôi đập thình thịch như muốn rớt ra ngoài vậy. Có ai nói cho tôi biết tiết mục này không diễn nữa thì tôi sẽ đãi người đó 1 bữa ăn thật thịnh soạn.
Tiếng nhạc vang lên, Anh Thư đẩy tôi ra sân khấu khi nó thấy tôi cứ đứng khư khư sau lưng nó:
- Cố lên, có tao múa bên cạnh mày mà.
- Nhưng mà….tao run…..
- Đi!
Nói rồi Anh Thư nắm tay tôi kéo ra sân khấu, cái nắm tay ấy khiến tôi bớt run phần nào.