Tử Kỳ muốn cho them tình tiết cho “bi ai” nhưng không ngờ lần này không lừa được Kim Anh vừa muốn true đùa cô lại vừa muốn cắt đuôi con nhỏ thiên kim chết tiệt kia.
Kim Anh đi được mấy bước thì quay lại nhìn Tử Kỳ, dáng anh vẫn thanh cao, bước đi khoan thai không có gì là khổ than và bi ai.
- Được rồi để xem cậu có nói thật không, nếu lừa tôi lần nữa thì đừng trách.
Đọc tiếp: Ôsin nổi loạn – Chương 49
- Ba, con mới về.
Kim Anh tháo nốt chiếc giày rồi chạy đến ôm vai ông Phùng rồi nắn nắn vai cho ông. Ông Phùng nhìn Kim Anh cười trìu mến :
- Cái con bé này, mới đi học về người hôi hám, đi tắm rửa rồi xuống ăn cơm.
- Dạ.
Kim Anh le lưỡi rồi chạy lên lầu.
- Ở trường con hay gặp thằng Du không.
Đang bê bát cánh nghe ông Phùng hỏi Kim Anh giật mình làm sánh một ít nước ra sàn, cô vội lấy lại vẻ bình tĩnh đặt bát canh xuống, lấy cơm vào bát cho ông Phùng. Động các có vẻ gượng gạo :
- Con sao thế, không khoẻ à.
- À dạ không.
- Ừm… thế hai đứa dạo này có hay gặp nhau không.
Sao giờ, chẳng nhẽ bảo một tuần nay con chưa thấy Thế Du đâu, anh ấy chết quách ở đâu rồi.
- Ờ, dạ có thường xuyên luôn ba ạ. Lúc nãy ảnh đèo con về nhưng vì có việc gấp nên không kịp vào chào ba. Anh gửi lời hỏi thăm ba ấy. hì hì.
Ồ, mình phục mình quá, hà…hà
Ông Phùng cười nhẹ không đáp, nhìn con gái bé bỏng của mình rồi đây nó sẽ phải xa ông, vì tâm nguyện của vợ ông đã định trông cậy vào Thế Nam chăm sóc cho Kim Anh, nhưng ai ngờ trước được sự đời người con gái ông yêu lại là em họ của người được nhờ cậu. Ông không nỡ ngăn cản chúng nó vì biết cợ mình ở nơi nào đó xa xôi cũng sẽ đồng ý và thong cảm. Nói là nói vậy nhưng ông cũng lo lắng, nếu là Thế Nam còn có lời hứa năm nào rang buộc mà hai đứa cũng có vẻ thân thiết, nhưng Thế Du hai đứa hồi bé đã chí choé giờ không hiểu sao lại quay ra yêu nhau. Qua hành động và cử chỉ của Thế Du ông cũng yên tâm phần nào, thằng bé có vẻ rất yêu con gái ông lần này ông sẽ không để mình đưa ra quyết định sai lầm.
Kim Anh thì mải suy nghĩ chuyện khác, cô ăn vội vàng bát cơm vì sợ nếu ngồi lâu nữa ba sẽ lại hỏi đến tên “thần chết” kia làm cô ăn không ngon ngủ không yên, cứ cái đà này bị bệnh tim mà chết mất.
- Chết đến giờ rồi.
- Ba cho con mượn xe con đi lien hoan với lớp nhé.
- Thằng Du đâu, sao không bảo nó đưa con đi.
- Ba này, Thế Du có việc của “anh” ấy mà.- Kim Anh nặn mãi mới được từ “anh”, đang quen gọi kiểu bạn bè đùng cái ai ngờ “anh anh em em.”
Diện cho mình một bộ quần áo sì tin, mặt make up nhẹ nhàng đề phòng bất trắc xảy ra. Nhanh chân xỏ chiếc guốc màu đen vào, nghe thấy ông Phùng dặn dò :
- Đi rồi về sớm nhé.
Cô nhanh chân lấy xe rồi nói vọng vào :
- Dạ, con biết rồi.
Kim Anh bấm công tắc mở cổng rồi trở vào dắt chiếc P/s cốm của ba cô phi thẳng đến nơi “hẹn”.
Ở phía cột điện đối diện nhà hàng Sao Băng một kẻ khả nghi đã xuất hiện, mắt liếc ngang liếc dọc, mình nấp vào cột điện không hiểu cô định làm gì. Đó chính là Kim Anh.
“ Mình cứ như kiểu gián điệp ấy nhờ, à không “điệp viên 007” mới oai chứ.” Cô cười thầm với suy nghĩ của mình, mắt vẫn không ngừng liếc.
Chờ được gần 10phút, đền giờ hẹn rồi mà không thấy bong dáng đâu.
“ May mình quách tỉnh không là lại sập bẫy tên ác tặc này rồi.”
- ơ nhìn ai quen quen,… là Tử Kỳ.
Kim Anh lại núp vào sau cột điện thấy Tử Kỳ đang đi cùng một cô gái rất xinh phải gọi là cực cực cực xinh luôn ấy chứ.
“ Cái tên Tử Kỳ đáng chết, nhỏ kia xinh thế mà bảo là ú mới sợ chứ, đồ lừa đảo!”
“ Mà xinh vậy sao cậu ta lại không thích nhỉ… à đúng rồi…”
Mọi người ai cũng dõi theo bước chân của Thuỷ Ca và Tử Kỳ, họ thật xứng đôi một cặp trai tài gái sắc nhưng có vẻ cô gái kia hơi nhiệt tình thì phải.
Lúc cười nói hớn hở trong khi Tử Kỳ chỉ hờ hững đáp lại cho qua chuyện thỉnh thoảng mỉm cười lấy lệ, chính xác không phải nụ cười thường ngàu.
Điều này ai tinh ý sẽ nhìn ra ngay chàng “mĩ nam” này không có hứng thú gì với nàng “mĩ nữ”.
Họ chọn cho mình một bàn gần cửa sổ trên tầng 2. Đứng ở chỗ Kim Anh có thể nhìn thấy rất rõ.
“ Chẳng nhẽ lời Tử Kỳ nói sang nay là thật.”