- Ờ thì… tôi chẳng may làm rơi cái đồng hồ báo thức. Ai ngờ nólại trúng đầu cậu…Ực…-Kim Anh vừa nuốt nước bọt vừa nhìn sắc thái của Thế Du mà nói.
- Vô ý vô tứ.- Thế Du lườm cô rồi ra bậc thềm xỏ giày vào đi ra ngoài.
Kim Anh thở phù ra ”Làm mình hết hồn..” Cô chợt nhớ ra đang muộn học liền chạy theo Thế Du xuống dưới bãi.
Hai người cùng đi với nhau vào trường với ánh mắt nhìn lạ lẫm lẫn ghen tức củá một số thành phần nhất là Hữu Thiện cô đang đứng trong căn tin bỗng nhìn thấy họ, ánh mắt tối sầm lại “Sao họ lại đi chung” cô nghiêng đầu qua nghiêng đầu lại nhìn họ nhíu mày liên tục suy nghĩ.
Đọc tiếp: Ôsin nổi loạn – Chương 78
Tú Anh cùng Tử Kỳ gặp họ trong sân Tú Anh nhanh miệng cười toe toét:
- Anh rế.
Thế Du suýt cười thành tiếng vì câu chào của Tú Anh. “Cũng được đấy chứ” Cậu cuí đầu xuống, miệng mấp máy cười không để lộ ra ngoài. Kim Anh thì lườm Tú Anh. Tử Kỳ nhìn Trịnh Kim, anh bỗng ồ lên:
- Ơ trán mày bị sao vậy.
Nhắc đến Trịnh Kim liền quét mắt xang lườm Kim Anh, cô thì giả lơ nhìn đi chỗ khác. Tú Anh Tử Kỳ nhìn hành động lạ của họ rồi quay xang nhìn nhau cười ánh mắt gian tà rồi cùng cười to lên, Tú Anh đá lông mày liên tục nói:
- À… Em biết rồi…haha tối qua lăn lộn kiểu gì mà chị làm bạn em rơi xuống giường vậy…haha.
Tử Kỳ cũng góp lời:
- Mạnh mẽ vậy…haha.
“Gì” Kim Anh- Trịnh Kim quay xang nhìn Tú Anh và Tử Kỳ. KimAnh vỗ bốp vào đầu Tú Anh còn Trịnh Kim đánh vào đầu Tử Kỳ.:
- Đau – Cả hai nhăn nhó xoa chỗ bị đánh.
- Nói linh tinh – Cả hai không hẹn mà cùng đồng thanh.
Tú Anh trề môi:
- Không phải à.Thế sao qua một đêm mà nhan sắc thằng Kim nó thành như kia.
- Chối nữa à. – Tử Kỳ góp lời.
- Đã bảo không phải mà lại. Là vì…
Nhắc đến đây Kim Anh lại nhận được cái lườm của Trịnh Kim. Cô nhe răng ra cười trừ.Rồi đính chính với hai người kia cho họ khỏi nghĩ vớ vẩn. Trịnh Kim thì bỏ đi vào phòng y tế.
- Có vợ rồi mà vẫn lười học à.
Lệ Đạt thấy Trịnh Kim xuất hiện liền trêu. Trịnh Kim khoát tay:
- Em nhớ chị.
- Ồ…quý hoá quá – Lệ Đạt bật cười.
- Thôi, chị coi cho em ngủ một lúc nhé.Mệt quá.
- Làm việc quá sức à mà mệt – Lệ Đạt cười nham nhở trêu.
- Điên à. Thôi em ngủ đây kéo rèm lại hộ em.
- Ờ.- Lệ Đạt cười tủm tỉm rồi ra ngoài. Đóng của cho Trịnh Kim ngủ.
…
Kim Anh vào lớp đưa quà Noel hôm qua cô đã mua cho Chi Mai.
Hữu Thiện đi vào. Cô cười tươi chạy lại chỗ Kim Anh, nhẹ giọng nói:
- Kim Anh à, ra ngoài một chút tớ có chuyện nhờ bạn tí.
- Ờ – Kim Anh quay xang Chi Mai nói- Chờ tí tao vào.
- Ừ.
Kim Anh theo chân Hữu Thiện ra ngoài hành lang. Kim Anh hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Cậu..- Hữu Thiện ngập ngừng nói.
- Nói đi, ngại gì.
- Thì…tớ muốn nhờ cậu tạo cơ hộị cho tớ với tiểu Kim đi chơi với nhau được không.- Hữu Thiện nhìn Kim Anh với ánh mắt cầu mong chờ đơị.
Kim Annh chau mày:
- Sao lại nhờ tớ. Tớ có quan hệ gì với Trịnh Kim đâu.
Hữu Thiện cười nhẹ:
- Tớ thấy cậu cũng có vẻ thân với cậu ấy lắm mà. Sáng nay hai người còn đi chung mà.
- Đấy là tại…- Kim Anh bỗng imbặt không nói tiếp nữa.Suýt thì cô đã để lộ chuyện hai người cưới nhau.
- Tại gì? – Hữu Thiện chờ đơị.
Kim Anh lắc đầu, cười:
- Không có gì,Thôi được rồi, tôi sẽ giúp cậu.
- Cảm ơn nhé…hihi – Hữu Thiện cười mừng ra mặt – Có gì gọi cho tớ nhé. Số xxx….
- Ừ rồi – Kim Anh lưu số lại rồi tiếp – Vậy vào lớp thôi.
- Ừ.Cậu cứ vào trước đi. Tớ ra căng tin một chút.
- Ừ.
Kim Anh quay người về lớp. Hữu Thiện bỗng gọi giật lại:
- Này.
- Hở – Kim Anh quay mặt lại.
Hữu Thiện mỉm cười nói:
- Cậu có muốn uống gì không.
Kim Anh lắc đầu rồi đi về lớp tiếp. Hữu Thiện tắt ngay nụ cười trên môi, ánh mắt sắc bén, cười khẩy quay người bước đi trong những kế hoạch bày sẵn của mình.
….
- Anh à.
- …
- Sao cơ. Ăn tối á.
- …
- Được thôi. Mấy giờ ở đâu em ra.
- …
- Ơ không cần đâu. Em tự đến đượcanh cho điạ điểm đi.
- …
- Vâng rồi.