Kim Anh đưa tay lên môi ra hiệu nói khẽ, cô nhỏ giọng đáp:
- Nhà này có ma.
- Không có đâu, về giường ngủ đi. – Trịnh Kim lãnh đạm nói.
- Có mà. Tin tôi đi, ở bên ngoài cứ có tiếng bước chân ai đó đi đi lại lại còn có cả tiếng rên rỉ nữa chứ.
Trịnh Kim nheo mắt nhìn Kim Anh trong ánh sàng vàng nhạt mờ ảo tìm một chút gì đó cho thấy đây là trò Kim Anh bày ra để chơi cậu thôi. Thật lạ, nét mặt cô cho thấy đây đúng là thật, Trịnh Kim nhẹ giọng nói:
- Thôi được cậu ngồi im đây đi, để tôi xa ngoài xem sao.
- Không được, tôi đi cùng cậu. Ngồi một mình trong đây chắc chết vì đâu tim mất- Kim Anh nói nhỏ như sợ ai nghe thấy.
- Ừm.
Trịnh Km tiên phong cầm chiếc đèn bin trên mặt bàn ngủ đi trước, Kim Anh tay chân vẫn còn run, cô lóng ngóng đi sau chân cậu, mắt cứ đưa quanh quan sát mọi thứ.
Cạch…
Tiếng cửa được mở ra, 1 màu đen kịt đập vào mắt họ, Trịnh Kim soi đèn về phía trước, tiến dần lên 1 đoạn theo hành lang, anh nói:
- Có gì đâu.
- Có mà…rõ ràng tôi nghe thấy tiếng rên rỉ mà – Kim Anh khẳng định quyết liệt.
Trịnh Kim quay lại nhìn Kim Anh, anh nhìn thẳng vào cô xem Kim Ah có phải bị mộng du hay không, anh đặt tay lên vai cô, khẽ lay người Kim Anh :
- Cậu…
- Kìa…
Vừa kịp nói 1 từ “kià” thôi mặt Kim Anh đã thất thần đôi mắt mở to nhìn thứ gì đó sau lưng Trịnh Kim có vẻ rất đáng sợ rồi ngất lịm trên tay anh. Tay đỡ Kim Anh, Trịnh Kim quay về phiá sau mình…
- Grừ…Grừ…
Làn tóc rối, bờ môi khô, hàng mi cong mắt đen thật buồn0…1 khuôn mặt ập đến trước mắt Trịnh Kim với vẻ ma quái, khuôn mặt xanh lè, bộ móng tay nhọn hoắt đang đưa ra gầm gừ với anh.
Không! Không hề có một chút gì gọi là sợ sệt. Trịnh Kim thản nhiên đến tê người… cậu từ từ nhíu hai hàng lông mày sắc như kiếm trên khuôn mặt hao gầy anh tuấn , môi hơi mím rồi bật thốt:
- Nhạt-nhẽo.
Chỉ hai từ thôi, anh đã gây sốc với con ma nữ đang chuẩn bị trong tư thế giao chiến. Đã thế nói xong anh còn bế xốc Kim Anh lên quay lưng đi thẳng về phòng không thèm thêm lời nào nưã. Sau phút giây đứng lặng người, từ trạng thái bàng hoàng đến sửng sốt ma nữ đã dần lấy lại được phong thái bình thường.
“Không thể tin lại có người điềm tĩnh đến như vậy được…lại còn đẹp zai nữa chứ…được”
Ma nữ quay người lướt đi vào một khóc khuất, rút con 1202 ra:
- Chị à tình hình là 1 sốc, 1 ngất.
- Được, làm tốt lắm vậy Kim Anh ngất Trịnh Kim sốc à?
- Kim Anh ngất, em sốc…
“…” Cô gái bên kia đầu dây bất ngờ trước tình huống này, cô hỏi:
- Sao lại vậy?
- …- Ma nữ kể hết quá trình sự việc diễn ra rất nhanh gọn.
- Haha…rất là men…hết bao nhiêu thời gian.
- Tính từ lúc họ xuất hiện đến khi kết thúc là 2p40s.
- Nhanh vậy.
- Vầng. thế em mới sốc.
- Ừm. Tiếp đi nhé.
- Ok.
Ma nữ nhét điện thoại vào lại túi quần bên trong lớp váy trắng xoá. Đôi mắt lại trở nên đục ngàu, lướt đi thật nhẹ giữa hành lang vắng lặng..
22h40p…
Màn đêm đen thui bao trùm cả căn phòng của Trâm Nhi. Ngay lúc này đây cô thật sự rất muốn làm một việc. Cô lần mò trong bóng đêm vốn là người bị qúang gà nên việc đi lại trong bóng tối rất khó khăn với cô. Loạng quạng lần tìm công tắc đèn trong bóng đêm bỗng cô vấp vào vật gì đó, ngã nhào xuống giường đè lên người Tú Anh. Giật mình vì có vật đè lên mình, Tú Anh bật người dậy kèm theo tiếng nói hoảng hốt:
- Gì vậy?
Tram Nhi nhăn mặt “Chết rồi”, cô cắn môi ngồi dậy. Tú Anh thò tay bật đèn ngủ đặt trên bàn cạnh giường mình ngủ.
Tách…
Ánh sáng hắt lên làm loá mắt Trâm Nhi, cô đưa tay che mặt, Tú Anh nheo mắt nhìn Trâm Nhi, Tú Anh ngái ngủ nói:
- Em làm gì vậy?
Trâm Nhi nhìn 1 lượt trong phòng, không có WC riêng, cô thở dài thượt:
- Em muốn…
Thấy Trâm Nhi ngập ngừng không nói hết. Tú Anh bỗng à lên và hiểu ý cô “thích là được” anh cười nói:
- Anh biết…không cần nói thẳng ra đâu.
Trâm Nhi không ngờ Tú Anh lại tâm lý đến vậy. Chưa nói hết anh đã hiểu ý.
- Anh cùng em nhé…em sợ lắm.
“Sợ gì chứ…anh là người có trách nhiệm mà…”
Tú Anh trầm giọng nói:
- Không sao, có anh rồi mà.
- Ở đâu bây giờ – Trâm Nhi ngây thơ hỏi
- Ở đây – Tú Anh vỗ vỗ tay xuống nệm.