- Mày điên à tao định chỉ mặt cho mày xem thôi chứ ai làm gì. Dù gì Chi Mai này cũng giữ đạo lắm chứ.
- Để đến nơi xem cũng chưa muộn mà.
- Ờ.
Chi Mai ngồi không có gì làm cô cứ cố ngoái cổ lên trước rồi xuống sau chủ ý tìm vị trí của Lập Hàn nhưng vẫn chưa thấy gì bởi đứa thì đứng đứa thì cao quá che hết tầm mắt làm cô chẳng thể nào nhìn thấy. Vô tình Chi Mai chạm ngay ánh mắt tại gương mặt nổi trội khác thường của Hữu Thiện, mẳt Chi Mai vẫn nhìn Hữu Thiện còn cùi trỏ tay thì huých huých sang Kim Anh,. Dời mắt khỏi tờ báo H2T, Kim Anh ngước lên nhìn Chi Mai, nói:
- Gì vậy?
Chi Mai hất hất mặt về hướng Hữu Thiện đang ngồi , miệng mấp máy:
- Nhìn nhìn kìa.
Kim Anh cũng đưa mắt theo hướng chỉ của Chi Mai thấy Hữu Thiện với gương mặt trang điểm khá kĩ càng, giường như xinh hơn mọi ngày, quần áo cũng có vẻ diêm dúa hơn, đi cắm trại mà mặc váy. Chi Mai trề môi nói
- Nó đi hoạt động ngoại khóa mà làm như thi MISS TEEN ấy.
Kim Anh bật cười , lại dơ tờ báo lên đọc, miệng nói:
- Kệ nó đi.
Chi Mai nhìn Hữu Thiện một lần nữa rồi lắc đầu quay đi.
Đến nơi mọi người được dừng tại một thảo nguyên, rộng bạt ngàn thoác lên một tấm áo xanh mơn mởn nó như một bức tranh tuyệt đẹp mà tạo hóa đã dựng lên. Đây là một khu du lịch sinh thái.
Chi Mai xuống xe vừa lúc nhìn thấy Lập Hàn cô vội kéo kéo tay Kim Anh chỉ chỉ trỏ trỏ hấp tấp nói như thể cô đang nhìn thấy ngôi sao HOLIIWOD vậy:
- Kìa kìa, Lập Lập Hàn kìa.
Kim Anh nghiêng nghiêng đầu theo ngón tay chỉ của Chi Mai nói:
- Đâu, đâu cơ.
- Kia kìa, đứng cạnh thằng Nhật Đức ấy.
- Kia á. Áo ghi kia á.
- Ừ đấy. Đẹp trai đẹp trai k?
- Có nhìn mặt đâu toàn lưng lưng. M nhoày hỏi đểu tao đá.
- Ừ nhờ… hề hề…
Kim Anh căng mắt nhìn bóng dáng của Lập Hàn, có vẻ sáng sủa đây. Dáng người mảnh khảnh ấy dần quay lại… Wo..Wo… ánh nắng mờ nhạt lan tỏa quanh ngừoi hắn tạo thành một vần hào quang, Kim Anh nheo nheo mắt cố soi bằng được khuôn mặt phát sáng ấy, Lập Hàn vừa lúc ấy cũng nhìn lại cô, Kim Anh lúng túng vì bị bắt quả tang đang ngắm anh với trạng thái thèm thuồng ” dơ dơ… bị bắt quả tang nhìn trộm mới nhục chứ” trong tình trạng này Kim Anh không biết nên mếu hay nên cưởi nữa, cô định quay mặt vờ nhìn đi noiw khác thì nhận được nụ cười trong sáng như pha lê gương mặt thanh thoát như thiên thần, vẻ đẹp của anh rất rất thánh thiện, nó làm người đối diện không uống chất kích thích mà cũng phải say., Kim Anh vô thức nhoẻn miệng cười đáp lại. Chi Mai tưởng Kim Anh đang cười 1 mình, cô lên tiếng:
- Sao vậy?
Kim Anh giật mình lúng túng quay đi chỗ khác, nói:
- ko, ko có gì.
……
Tú Anh cùng Tử Kỳ đứng ngoài cổng nhà Trịnh Kim bấm chuông inh ỏi lên mà vẫn không thấy cậu vác mặt ra mở cửa, Tú Anh sốt ruột gọi cho cậu đến 5,6 cuộc mới có người nghe máy:
- Thằng kia mày có ra mở cửa cho tao không thì bảo.
Tú Anh nhận được ngay câu hỏi gây sốc đầu ngày dành cho mình bằng giọng nhừa nhựa ngái ngủ:
- Ai vậy ạ????
Tú Anh nuốt nước bọt, nén cơn bức xúc, nhẹ giọng nói:
- Em Tú Anh đây ạ.
Trịnh Kim bỗng bật dậy như lò xò, anh vỗ tay vào trán:
- Chết tao quên mất, chờ tí.
- Mày…
tút..tút…
Chưa kịp phản hồi Trịnh Kim đã tắt máy, anh vội vàng làm vệ sinh cá nhân, chon đại một bộ quần áo để mặc và nhét bừa thêm 3 bộ đồ nữa vào túi sách da hiệu “JK” của mình(chuyến đi 2 ngày 2 đêm theo lịch của trường), với tay cầm xâu chìa khóa, anh chạy thẳng ra ngoài mở cửa.
Nhìn thấy 2 bộ mặt hình sự, Trịnh Kim cũng phải lạnh sống lưng, anh nhoẻn miệng cười rồi nhảy tọt vào chiếc xe mui trần của Tử Kỳ.
Vừa đi Tử Kỳ vừa làu bàu hỏi:
- Mày ngủ nhiều không sợ ngu người à.
Tú Anh góp lời:
- Tao chưa thấy thằng nào ngủ quá lợn như mày.
Tử Kỳ tiếp chân:
- Một ngày thằng này nó phải ngủ đến 18 tiếng hay sao ấy mày ạ.
Tú Anh lại thêm nếm:
- Không đủ 18 tiếng thì không thỏa mãn thú tính của nó hay sao ấy.
Trịnh Kim mặc kệ 2 người đang sỉa sói đá soáy mình, cậu trườn người nằm xuống băng ghế sau, bây giờ mới lên tiếng:
- Im cho tao ngủ nhé. Dậy sớm mệt quá.
Tú Anh cũng như Tử Kỳ trợn mắt nhìn lại phía sau thì đã thấy Trịnh Kim nhắm mắt “yên giấc” rồi. 2 cậu lắc đầu nhìn nhau bất lực…..