“ Kim Anh, cậu phải cảm ơn trời vì cậu đang ốm đi.”
Thế Du từ tốn giải thích :
- Những thứ cậu yêu cầu giữa đêm thế này tôi không tìm được, nên tôi vào siêu thị mini mua nguyên liệ rồi về đây tự nấu trừ sữa ra. Hiểu không nếu đói cậu ăn bánh uống sữa đỡ đi. À còn…
Giờ mới để ý trong tay Thế Du còn có chiếc túi đen mất mặt vừa nãy.
- Trong đấy có thuốc, cậu nên uống sữa nóng.
- Ra thế.
Kim Anh gật gù.
- Hiểu rồi thì chờ, tôi làm.
Kim Anh sửng sốt tưởng mình nghe nhầm :
- Cậu làm?
- Vậy cậu làm đi.
Thế Du hết kiên nhẫn quay phắt lại quát mà như bổ vào mặt Kim Anh.
- Ờ thôi cậu làm đi.. hì hì….
Đợi Thế Du khuất vào trong bếp, Kim Anh mới lồm cồm bò dậy, bụng cô cũng đang réo ầm ĩ biểu tình. Từ trưa đến giờ cũng chưa ăn cái gì thật. Mở chiếc túi ra cô suýt rớt mặt vì trong đấy là một hộp thuốc điều kinh.
- Anh ta cũng mặt dày thật đấy.
Rồi cười nhẹ lôi bánh và sữa ra. Từ lúc nhìn thấy vỉ thuốc Kim Anh cứ ngẩn ngơ không ngờ Thế Du chu đáo đến thế.
Ăn uống nô nê xong, cô lại bật ti vi lên xem đúng lúc có phim Thành Long chiếc kênh HBO vào ban đêm. Kim Anh cười ngặt nghẽo trước những cảnh hài trong phim, rồi lại chăm chú xem những quyền cước.
Đúng 20 phút sau, Thế Du bưng lên 2 món mà Kim Anh yêu cầu. Anh sựng lại khi thấy Kim Anh hoàn toàn bình thường, vỏ bánh vỏ sữa vứt lởm chởm, mắt dán vào xem phim. Mặt anh đanh lại, mắt giật giật.
- Xong rồi, ăn đi.
Kim Anh nhìn khay đồ ăn. “ Oa, tên này cũng có khiếu nấu ăn đấy nhỉ, cháo chắc mua cháo sẵn rồi đun lại, mì ý nhìn mà them. Nhưng tên này mà cũng biết làm cơ á, nhỡ hắn ghét mình quá rồi hạ thủ mình thì sao.”
Kim Anh cười từ chối :
- Thôi tôi ăn cánh uống sữa no rồi. Cảm ơn cậu.
“ Grắc…” Tiếng bẻ tay của Thế Du vang lên, bầu không khi u ám.
- Này này, đừng manh động nhé. Thật sự là tôi ăn no rồi. Tôi thấy cậu cũng mệt rồi hay là tự thưởng cho mình đi. Hì hì..
Kim Anh cố đưa đẩy chiếc khay đồ ăn đến trước mặt Thế Du vẻ quan tâm.
“ Grắc…” Tiếng vặn cổ, cùng hàng loạt các động tác co giãn xương diễn ra.
- ăn hay không.
Tiếng nói gằn vang lên. Kim Anh vả cả mồ hôi, miệng lắp bắp nhìn Thế Du :
- ăn , ăn..
- Tốt.. ăn đi.
Kim Anh ngoan ngoãn cầm muỗng lên vừa húp cháo vừa lo sợ nhìn Thế Du, ăn đến miếng cuối cùng Kim Anh mới phát hiện cháo rất ngon, tía tô làm người cô có vẻ thong suốt hơn nhiều. Lại quay sang xoắn từng sợi mỳ Ý. Kim Anh vừa cho một miếng vào mồm mắt bỗng sang lên.
Thế Du thấy lại, hỏi:
- Không ăn được à.
Kim Anh lắc đầu, xong lại gật gù :
- Ngon thật, cậu mua ở đâu thế.
Thế Du cười nhẹ, xoa đầu cô rồi thản nhiên nói :
- Là tôi làm.
Đọc tiếp: Ôsin nổi loạn – Chương 57
- No chết mất.
- Nữa không?
- Thôi thôi, cậu muốn tôi vỡ bụng mà chết à, đồ thẩm hiểm.
Kim Anh trợn mắt lên nhìn, ngửa người ra sau tay xoa xoa bụng, không ngờ Thế Du lại có tài lẻ thế cứ tưởng hắn chỉ biết làm dáng để làm hotboy thôi chứ.
- ăn xong rồi dọn đi nhớ. Tôi ngủ trước.
Thế Du dảo bước nhanh nhưng đi được vài bước lại bị tiếng rên rỉ khổ sở của Kim Anh kéo lại, Anh quay người lại đứng yên tại chỗ :
- Đừng dùng một chiêu hai lần thế chứ.
- Đau… đau thật.- Kim Anh sau khi quá tham ăn không nghĩ đến hậu quả sau này, hiện tại đang quằn quại kêu lên.
Thế Du nhíu mày nhìn biểu hiện trên mặt Kim Anh.
Sắc mặt tái lại, mặt túa mồ hôi, răng cắn vào chịu đựng những biểu hiện này rất quen thuộc anh đã từng trải qua rất nhiều biểu hiện như thế. Thường bị những cơn đau hành hạ nên anh rất hiểu cảm giác của Kim Anh lúc này.
Chạy vội vào phòng tìm thuốc đau bụng thường dùng của mình tiện tay với luôn cốc nước.
- Uống.
Kim Anh một tay ôm bụng tay kia cho thuốc vào miệng nuốt chửng.
- Cậu nằm đây nghỉ một lúc nữa rồi phòng ngủ.
Kim Anh không phản ứng chỉ làm theo.
Thế Du không nói không dằng xắn tay áo lên thu dọn đồ xuống rửa, dọn dẹp sạch sẽ thần sắc đã không còn tươi tỉnh.
Quả thật thuốc của Thế Du rất hiệu quả, một lúc sau đã không thấy đau nữa.
May lần này đau bụng kịp thời nên không phải dọn, hà hà.
Kim Anh cười thầm khi thấy Thế Du đang xếp nốt chiếc đĩa cuối cùng lên khay đựng, cô ngồi dậy định xỏ chân xuống thì đã thấy một cánh tay kéo ở tay mình :