- Chị cũng nghĩ vậy.
Kim Anh vẫn chưa thoát khỏi cơn ác mộng, mấy ngày sau Kim Anh vẫn còn mơ thấy cảnh tưởng này, có lúc lại còn tưởng tượng lúc tên đó “thơm” mình nước miếg với răng tên đó còn phập vào chán cô.
- Sẽ- gặp- lại- em. Đồ điên.
Mỹ Hân không nhịn được nữa cười sặc sụa.
Đọc tiếp: Ôsin nổi loạn – Chương 53
- Trường chúng ta năm nay tổ chức đi leo núi, lớp mình sẽ được ghép cùng với một lớp khối trên. Nên cô mong cả lớp chúng ta phải có ý thức kỉ luật tốt để thuận lợi cho chuyến đi, mang cho mình một hành trang và một kỉ niệm đẹp.
“ Bộp, bộp, bộp.”
Sau lời nói của cô chủ nhiệm học sinh nào cũng tươi tỉnh hẳn lên, mọi người bắt đầu nhao nhao chia nhóm, bàn tán xem mua cái gì. Có một học sinh mạnh dạn đứng lên hỏi :
- Cô ơi, thế mình được đi với lớp nào hả cô.
Nghe bạn A nói vậy, mọi người lại càng hỗn loạn hơn hỏi dồn dập, bên cạnh Chi Mai cũng đang chắp tay :
- Cầu mong là…
- Chị không muốn đi à, sao mặt như bị thịt vậy.
Thấy Kim Anh đờ đẫn vẻ không hứng thú, Tú Anh quay lại hòi:
- Hầy… Bao giờ mới đến ngày đi đây. Mình sẽ sang lớp Tiểu Kim đi cùng cậu ấy. Tú Anh có qua không?
- Chưa biết.
Hữu Thiện mặt mày hớn hở, bắt đầu lấy giấy lên danh sách những thứ cần chuẩn bị.,
- Nào, nào.- Cô giáo cười tươi, đưa tay ra dẹp loạn học sinh. – Các em trật tự. Chúng ta được phân ghép với lớp KTII. Và 3 ngày nữa sẽ khởi hành. Chúng ta sẽ có chuyến đi 3 ngày 2 đêm, các em về hỏi ý kiến phụ huynh rồi kí vào đơn này cho cô.
- Còn nữa, ở chuyến đi này các em sẽ được tham gia các trò chơi và tổ chức thi đua tập thể cô mong lớp ta có thể đi đầy đủ. Thể hiện tuyệt đối tinh thần giao lưu và học hỏi/
Cô giáo vừa dứt lời, mọi người lại dơ tay lên vỗ ầm cả lớp.
- Woa… được đi cùng lớp đàn anh Lập Hàn.
- Hihi… vui quá.
- Ôi anh Lập Hàn.
- Year! Có cơ hội làm quan với anh ấy rồi. hi h.
Chi Mai hào hứng không kém, thấy Kim Anh vẫn ngồi đỡ đẫn như đang suy nghĩ điều gì, cô lay lay Kim Anh để chia sẻ niềm vui :
- Ê, nhỏ. Có chuyện gì à sao trả có tý tinh thần gì vậy?
- Không có chuyện gì cả.
- Được đi với lớp đàn anh Lập Hần mày không vui à mà mặt mày cứ xị ra thế.
Kim Anh vẫn cầm quyển sách chống lên bàn rồi thờ ơ đáp :
- Lập Hàn là gì? Ăn được kông? Sao phải vui? Xì.
- Ực… Chi Mai nuốt nước bọt trừng mắt tròn vo.
- Mày đi học được mấy tháng ở đây mà không biết đàn anh Lập Hàn là ai sao?
- Không? Là ai?
Vào đề, Chi Mai hứng thú :
- Hề… hề hỏi đúng người rồi đất, thong tin của các mỹ nam thì hỏi Chi Mai này là sang suốt nhất.
- Xì, chỉ dỏi tán dóc mày nói nhanh lên. Lôi thôi qá.
- Cái con nhỏ này, từ từ ta đang tìm lời hay lẽ đẹp nữa chứ.
Hữu Thiện từ đâu cũng hóng hớt quay xuống :
- Nói lẹ đi. Tớ cũng muốn nghe thử nữa.
Cái nhỏ này, tưởng quan tâm mỗi Trịnh Kim thôi mà.
- Nghe đây.
Chi Mai đằng hắng giọng, ra vẻ quan trọng :
- Lập Hàn, con trai của “cựu” siêu mẫu Thái An. Ba của anh ấy làm chính trị gia nghe nói chức vụ rất cao nhưng đã qua đời được 4 năm để lại một gia sản khổng lồ. Lập Hàn học trường mình, lớp KTII được thừa hưởng gien của bà mẹ “siêu mẫu” cao 1m86, nói chung không khác gì một siêu mẫu, miệng luôn mỉm cười, khuôn mặt ngây thơ. Nhưng mỗi cái.
Chi Mai dừng lại xem xét vẻ mặt của hai người.
- Cái gì nói nhanh đi. Hữu Thiện không chịu được phải thốt lên.
- Mỗi tội anh ấy có vẻ hơi thiểu năng 1 tý nên không được nằm trong TOP 5. Nhưng để mà so ra ấy Trịnh Kim là “Hoa Vương”, Tử Kỳ là “Vương Gia” thì sắc đẹp của anh ấy cũng được liệt vào hàng hiếm thấy đấy. Còn được gọi là “ Hàn Mỹ nhân” luôn giúp đỡ người khác, còn có một tài khoản hỗ trợ học sinh vượt khó cho trường mình. Vừa hiền vừa đẹp, ngây thơ đến nỗi không cả ý thức được vẻ đẹp của mình.
- Vậy cơ á. – Hữu Thiện tỏ vẻ không tin lại có người như thế, con trai thời này đẹp trai thì lạnh lung, mà xinh đẹp thì lại gian xảo.
- Ngây thơ như vậy là tốt.- Kim Anh gật gù xung quanh mình đã có quá nhiều người nham hiểm. – Thế ở trường đàn anh có fan không?