.
- Thôi chứ ! Cậu định rưới hết chai oxi già luôn hả ?????
.
Lời của Minh đưa tôi về với thực tại. Quay xuống nhìn, chai oxi già đã gần hết, tôi hốt hoảng dừng lại, lấy bông y tế lau lấy lau để vết thương trên tay cậu ta. Và bằng một sự nhẹ nhàng mà theo tôi là ngoài sức tưởng tượng của chính mình, tôi đã hoàn thành đường băng cho Minh. Đang cười tươi rói vì hạnh phúc, tôi như bị đá xuống vực thẳm trước lời nhận xét của cậu bạn mọt sách :
.
- Tôi bó tay với cậu. Đây chỉ là vết trầy xước ngoài da mà cậu băng chẳng khác nào tôi bị chém ba bốn nhát. Nhìn kinh chưa ! – nói rồi cậu ta chìa cánh tay được che gần hết bằng băng trắng bóc trước mặt với đôi mắt thất vọng xen lẫn ngán ngẩm. Tôi cũng tự thấy những điều cậu ta nói không sai nên đành ngậm ngùi im lặng. Tức mà không nói được là cục tức kinh khủng nhất....
.
Nhưng cậu ta vẫn còn chút nhân tính khi không bắt tôi tháo ra băng lại. Thế là xong. Nhưng sự thật là tôi đã nhầm tưởng cái thành ý kia của Minh. Cậu ta để như vậy là muốn hành hạ tôi theo cách khác...
.
- Trời đất ! Chảnh ! Mày làm gì tay thằng Minh mà phải băng bó khiếp thế ????? Bạo lực nó vừa thôi.
.
- Đúng rồi đó ! Nhìn tay Minh kìa ! Thảm kinh khủng luôn ! Mày đúng là quá đáng Chảnh ạ !
.
- Lo mà bồi dưỡng cho nó đi ! Bị thương kiểu này chắc chắn sẽ để lại sẹo. Tội nó quá !!!!!!!!
.
Thế đấy ! Mục đich của việc không bắt tôi tháo ra băng lại của cậu ta là vậy đó. Thử hỏi trên đời này còn có ai dã man hơn Phạm Minh bạn tôi không nhỉ ?????
.
.....................................
.
Ra chơi. Sau khi đánh chén no nê dưới căn tin, tôi cùng nhỏ Liên tí tởn trở về phòng học. Tôi đã làm lành với nhỏ bạn thân vì nghĩ đi nghĩ lại thấy việc giận dỗi của mình cũng hơi vô lý, nó tuy là bạn thân nhưng đâu phải tất cả mọi chuyện Liên phải kể cho mình ?. Và vậy là trở lại bình thường. Tính tôi cũng chẳng giận được ai lâu.
.
- Nhỏ khùng ! Kẹo tôi đâu ?
.
Tôi suýt nữa ngã trẹo chân trước câu chào hỏi của Tuấn. Cậu ta không biết từ đâu bay ra, bỏ tay vào bọc quần đứng trước mặt chúng tôi với câu hỏi kì quặc của mình. Tôi nói kì quặc là bởi vì từ trước đến nay có đời nào Tuấn chủ động muốn tôi tặng kẹo đâu ? Toàn là tôi « ép » cậu ta lấy cả đấy chứ ! Vậy là hôm nay có bão rồi.....
.
- Liên ! Đưa bì kẹo cho tao ! – tôi há hốc miệng ngạc nhiên xong cũng không quên « nhiệm vụ » của mình.
.
- Tụi mày là một cặp vừa khùng vừa điên ! – Liên lắc đầu bình luận, tay đưa cho tôi bì kẹo vừa mới mua ở căn tin.
.
- Này ! Kẹo này ! – tôi chẳng buồn phản ứng trước câu nói của nhỏ bạn (vì căn bản là tôi thấy cũng...đúng !), tay đưa cây kẹo mút trước mặt Tuấn với vẻ mặt bình thản như tấm phản.
.
- Nhớ giao kèo của chúng ta đấy ! Đừng khiến tôi phải bực mình ! – Tuấn giựt lấy kẹo rồi dùng nó gõ vào trán tôi kèm theo lời nhắc nhở sặc mùi bạo lực, xong thì đi thằng, trước khi đi còn nháy mắt với nhỏ Liên (thật ra cậu ta làm thế để nhắc khéo tôi) khiến con nhỏ rợn cả tóc gáy.
.
- Hắn bị gì thế mày ????? – Liên trố mắt quay sang hỏi tôi.
.
- Hắn lên cơn chứ bị gì nữa ! Đi thôi ! – tôi bực bội lôi con bạn về lớp, miệng không ngớt nguyền rủa hoàng tử mắc dịch của mình. Cái câu hỏi muôn thưở lại hiện lên trong đầu tôi : « Vì sao mày lại đi thích một thằng vừa đều vừa ******* như thế hả Trần Thanh Thanh?» Và rồi chính tôi lại tự trả lời cho bản thân mình : « Tao biết được tao con mày luôn !+_+ »
.
Giờ toán !
.
Tôi đang cặm cụi chép bài trên bảng thì cái di động chết tiệt rung rung trong túi quần. Loay hoay như thế nào tôi lại đụng mạnh trúng vào cái tay đang bị thương của Minh khiến cậu ta giật mình nhăn mặt, tôi cũng hoảng hồn theo. Mở máy ra, tin nhắn từ số lạ : « Hết giờ đợi tôi ở ghế đá sau phòng 5 ». Lại là Tuấn đây mà ! Bực cả mình ! Tôi gấp máy lại rồi nhìn lên, bắt gặp ánh mắt như lửa Hỏa Diệm Sơn của Minh đang phóng thẳng về phía mình. Biết là sẽ chẳng thể thoát được nên tôi đành chuẩn bị tư thế, nhắm mắt nắm chặt tay để chờ đợi cú đập đầu kinh khủng của cậu ta. Minh đưa mặt tiến gần về phía tôi, tôi cũng không dám hé mắt ra nhìn. Chắc chắn giờ sinh hoạt tuần này tôi sẽ xin cô đổi chỗ, thật tình là thần kinh tôi không thể nào ổn định được khi ngồi chung với cái tên kì cục và man rợ này.