- ‘Ba đi ra ngoài được không? Khi nào về con nói’ Lan nhìn ba của mình rồi nói, hình như Lan cũng vừa tới.
- ‘Uh được, có gì gọi ba’ rồi ông quay lưng đi ra…nhưng rồi bỗng quay lại nói với tôi.
- ‘Cháu ra nói chuyện với chú một chút được không?’
- ‘Ơ dạ…được’ tôi hơi bất ngờ nên phản ứng có phần lúng túng…rồi tôi theo chân ba của Lan đi ra khỏi phòng…đằng sau là 3 con người với ánh mắt có vẻ khó hiểu và có phần lo lắng. Tôi cũng đang lo, chẳng biết ba của Lan muốn nói chuyện gì với tôi, mà không phải là thằng Long.
Tôi đi theo ông một mạch ra tới tận trước cửa bệnh viện…Ông đi một cách dứt khoát và nhanh gọn, kiểu của một người công chức có tiếng, quen chính xác về thời gian và cách làm việc. Tôi thì cứ lẽo đẽo đi theo sau, vì đâu có biết nói gì…Đi một hồi với ba của Lan ra tới cổng, ông mới bắt đầu câu chuyện.
- ‘Chắc cháu còn nhớ cái hôm chú tát Lan trước cổng nhà’ ông bắt đầu bằng việc gợi lại câu chuyện hôm đó.
- ‘Dạ vâng’ tôi gật đầu đáp gọn, tâm trạng tò mò không biết ông đang muốn nói gì.
- ‘Chú không muốn đánh nó đâu…con gái rượu của chú mà…’ mặt ông có vẻ thoáng đẫm buồn…một nỗi buồn gì đó khó nói, ẩn đằng sau khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm nghị kia.
- ‘Mẹ của Lan bị tai nạn mất, lúc đó chú xuống dốc không phanh. Công việc chú bỏ hết, xém chút là phá sản. Cũng may là chú gặp cô ấy, là mẹ của Lan hiện giờ đó…Rồi cô ấy động viên chú, khuyên chú là phải cố lên, chú còn con bé Lan, phải làm chỗ dựa cho nó chứ không được như thế này’ ông trầm ngâm, không nhìn tôi…giọng nói ông trầm khàn, có vẻ khi nhắc đến chuyện này, ông cũng không mấy gì vui vẻ.
- ‘Dạ cháu cũng có nghe Linh kể phần nào về chuyện mẹ của Lan’ tôi nói vào, ông gật đầu.
- ‘Rồi chú thức tỉnh, nghĩ lại mình đã không đủ tư cách làm một người cha…Chú cố mọi cách để vực dậy công ty nhưng vô vọng, gần như phá sản, thì cha của thằng Minh mới ra tay cứu chú…Chú mang ơn ổng’ ông nói tiếp.
- ‘Rồi ổng nói rằng muốn kết duyên cho thằng Minh và con Lan nhà chú…chú thấy đó là điều tốt. Gia đình ông ấy như thế, con Lan ít nhất sẽ không phải chịu khổ’
- ‘Nhưng mà Lan nó không chịu hiểu cho chú. Chú cũng khó xử lắm’ nói chung, ai cũng có cái lý riêng…tôi là người ngoài, không dám đứng ra nghiêng về phía ai hết…
- ‘Nhưng hôm nay, con Lan nó về nhà, nó kể cho chú nghe chuyện thằng Minh làm với cậu bạn kia…chú rất bất bình’ có lẽ đây là lý do ông ấy kéo tôi ra đây nói chuyện.
- ‘Chú có phá sản thì cũng không để cho Lan nó quen một đứa như thế được.’ rất hay, tôi rất cảm phục câu nói này của ông.
- ‘Hôm bữa chú đã khá nóng vội khi la mắng cậu bạn kia của Lan…nhưng hồi nãy chú có đứng nói chuyện một lúc, chú thấy nó cũng được’ ông gật đầu ra vẻ hài lòng.
- ‘Dạ vâng, Long tính nó thẳng thắn lắm chú ạh…’ tôi nói tốt thêm cho Long.
- ‘Nãy chú có xin lỗi cậu bạn ấy của con Lan rồi, nó tên Long àh? Còn cháu tên gì?’ ông quay qua hỏi tôi
- ‘Dạ Hải ạh’
- ‘Uh. Chú không nói trước chuyện hai đứa nó có quen nhau hay không…Nếu có thì chú đồng ý thôi. Nhưng trước mắt, chú muốn nhờ cháu một chuyện’
- ‘Dạ vâng, chuyện gì ạh?’
- ‘Đây là 20 triệu…tiền viện phí cho Long. Cháu đưa cho Long giùm chú. Chú không đưa trực tiếp được’ ông khẽ kéo tay tôi ra, đưa cho tôi một cọc tiền ngay trước cổng bệnh viện..tôi hoảng hồn… 20 triệu mà lại...
- ‘Ơ…thôi không cần đâu chú ạh…Long nó ổn mà’
- ‘Thôi, cháu cứ cầm, đưa Long giùm chú. Chú xin lỗi nó về chuyện này. Cũng chẳng biết làm gì, thôi thì đưa cho cháu, cháu cầm mà mua cái gì bồi bổ cho bạn cháu, rồi trả tiền viện phí thuốc thang…2 đứa còn trẻ, tiền cũng đâu có mấy’
- ‘Dạ thôi…vậy cháu nhận, cảm ơn chú’ tôi gật đầu, rồi khẽ cất cọc tiền ấy ngay vào giỏ của tôi…Lơ là cầm trên tay mất là bỏ mạng…
- ‘Cảm ơn cháu, thôi chú về nhé’ nói rồi ông quay lưng đi thẳng.
Tôi cầm 20 triệu ông đưa mà mặt vẫn chưa hoàn hồn…Đúng là phong cách nhà giàu, tiền bạc thích thì móc ra đặt cái cọc ngay trước mặt…20 triệu, lớn chứ đâu phải đùa. Long kì này quá hưởng đi, đúng là trong cái rủi có cái may…Vừa được ba của Lan hợp pháp hoá chuyện quen nhau, lại vừa được ông lo cho tiền thuốc men này nọ…Sướng nhất quả đất.
Tôi đi vào phòng bệnh của thằng Long, không quên dành cho nó con mắt ghen tị…rồi tôi ngồi xuống cạnh Linh, lúc này đang ngồi kế bên Lan…Lan thì đang gọt trái cây cho thằng Long ăn…Tiểu thư con nhà giàu mà phải hạ mình gọt trái cây cho Long ăn…không ganh tị mới là lạ.
- ‘Ba em nói chuyện gì với anh Hải thế?’ Lan thấy tôi thì ngưng gọt, quay qua hỏi.