- ‘Uh …Hải ơi…em muốn ôm anh ngủ’ tôi nghe em nhõng nhẽo
- ‘Thôi…em đừng nói nữa… anh không kìm được bây giờ…thôi cũng khuya rồi…em ngủ đi. Ôm gấu mà ngủ, coi như đó là anh đi’
- ‘Vâng…em đi ngủ…Yêu anh’ hình như tôi nghe giọng em khẽ nghẹn lại.
- ‘Anh cấm em khóc đó…đi ngủ đi…anh mà biết em khóc thì từ mai anh không gọi nữa luôn đó’
- ‘Em biết rồi…em ngủ đây. Anh giữ sức khoẻ’
Tôi cúp máy khẽ lặng im suy nghĩ vài phút. Nghĩ về hoàn cảnh của tôi và em lúc này…sao nó cứ trớ trêu quá. Cách xa nhau như thế này, còn đâu cái cảm giác quan tâm, chăm sóc, âu yếm nhau mỗi ngày chứ …Thà là đừng có những khoảnh khắc đó, có lẽ cả hai sẽ không đau như thế này
Tôi thu xếp đồ trong vali ra cất vào phòng…từng thứ một. Nào là quần…nào là áo…sách, vở…vài cuốn truyện…cái ipod…con gấu bông của em…và hũ hạc giấy 1000 con của em. Tôi cẩn thận đặt nó lên trên bàn, nhìn nó và khẽ cười. 1000 con, nghĩ tới cảnh em ngồi cắm cúi tỉ mỉ, gấp từng con một từng con một cho tôi, tôi cười, nhưng lòng buồn lắm.
Đêm hôm đó…tôi nằm mãi mà không ngủ được. Tôi lạ giường, lạ giờ giấc, lạ mọi thứ…Rồi cuối cùng nỗi nhớ em là liều thuốc giúp tôi chìm vào giấc ngủ…Phải đến mấy hôm liền như vậy tôi mới quen được giờ giấc và cách sinh hoạt bên này.
Tôi vẫn giữ liên lạc bình thường với em…tôi vẫn gọi điện thường xuyên và chat thì hầu như là hằng ngày. Đây là nguồn động lực duy nhất vào lúc này giúp cho tôi có thể sống qua ngày.
Một hôm tôi chat và nói chuyện với em, tôi nhớ lúc đó là tầm tháng 8.
- ‘Cũng sắp tới lúc nhập học rồi, em có đi học lại ko?’
- ‘Em không đi học lại đâu…em chán lắm. Em lại sợ một mình một thân trong trường’
- ‘Thì em kiếm thêm bạn bè mà chơi, có sao đâu…Chứ giờ ko có anh ở bên, chẳng lẽ em cứ một mình như vậy suốt’
- ‘Kệ em…em không thích đi học. Đừng có ép em.’
Rồi em offline. Tôi hơi đỗi ngạc nhiên trước thái độ bực tức có phần thái quá này của em…không hiểu tại sao em lại không chịu đi học đến như thế chứ…chẵng lẽ em cứ tính suốt đời sẽ như thế này.
Sau hôm đó, em rất ít khi lên mạng. Tôi gọi điện thì em nghe máy nhưng thường xuyên bảo bận. Tôi đâm ra lo, và người tôi nhờ cậy lúc này là Long.
- ‘Long àh…dạo này P.A lạ lắm. Mày có biết tại sao ko?’
- ‘Lạ là lạ thế nào?’
- ‘Hôm bữa tao bảo P.A đi học đi…P.A không chịu. Rồi kể từ hôm đó tao thấy P.A cứ như không muốn nói chuyện với tao nữa. Tao gọi thì nghe máy 1 lát xong là lại bảo bận.’
- ‘Có chuyện đó àh…được rồi. Để tao xem tình hình thế nào giúp mày’
Tôi yên tâm giao cho Long để xem tình hình em như thế nào…Vài ngày sau, những gì Long nói làm tôi chết lặng.
- ‘Mày nên bình tĩnh trước khi nghe tao nói’ nó đã báo hiệu trước
- ‘Mày…mày nói đi’
- ‘P.A đi làm gì ở bar, tao không rõ. Tao chỉ biết là ngày nào cũng đi tới sáng mới về’
Câu nói của Long làm tôi như không tin vào những gì tôi vừa nghe thấy…Em làm gì ở bar mà ngày nào cũng tới sáng mới về…Em có biết đó là nơi rất nguy hiểm hay ko…Em đã sa chân vào đó một lần rồi, bây giờ lại tới những chỗ như thế để làm gì…Em không coi tôi ra cái gì hay sao...ngay lập tức tôi gọi cho em.
- ‘Alo’ em nghe máy
- ‘Em đang ở đâu?’
- ‘Em đang đi…công chuyện…Có chuyện gì sao anh?’
- ‘Anh hỏi là em đang ở đâu?’ tôi nạt
- ‘Em đang bận…anh hỏi gì kĩ thế’
- ‘Anh muốn nói chuyện đàng hoàng với em. Em làm gì làm đi. Khi nào xong, gọi anh, rồi anh gọi lại’ tôi cúp máy cái rụp…không kịp nghe em nói gì nữa.
Tôi ngồi đợi em trong sự lo lắng, xen lẫn một chút bực bội. Tại sao em đến những chỗ như thế…tôi bực mình quá…ngồi đợi em mà tôi đốt hết 1 bao thuốc.
5 tiếng sau em mới gọi lại cho tôi…Tôi gọi lại cho em…Và tôi đã có hành động dại dột nhất cuộc đời mình.
- ‘Alo’
- ‘Em vừa làm gì xong?’
- ‘Em nói là em đi công chuyện mà..anh không tin em sao’
- ‘Công chuyện? công chuyện gì ở bar. Công chuyện gì mà ngày nào cũng đi…em nói anh nghe xem’ lúc đó tôi bực quá không giữ được bình tĩnh nữa.
- ‘Tại…tại sao anh biết?’
- ‘Tại sao àh? Em không cần biết. Trả lời anh, em đi làm gì ở bar?’
- ‘Em…em…đi làm’
- ‘Làm cái gì?’
- ‘Em làm…PR’
- ‘PR? Em điên rồi hả P.Anh? Em có coi anh là người yêu em không vậy hả?’
- ‘Em…’
- ‘Em có biết những nơi như vậy rất nguy hiểm không, sao lại còn cắm đầu vào…Tại sao không đi học? Em không biết anh lo cho em như thế nào sao? Em có biết anh như thế nào khi hay ngày nào em cũng đi bar đến sáng mới về không hả?’ những câu nói tức giận cứ thế mà tuôn ra.