"chết tiệt, đúng là phá đám mà, sớm ko gọi, muộn ko gọi lại nhằm ngay lúc này gọi" hắn trong lòng bực tức thầm mắng bà quản gia ko biết điều kia.nhưng dù sao cũng ko thể để mọi người biết chuyện hắn ngủ lại phòng nhỏ, nên hắn chỉ im lặng dùng ánh mắt ra hiệu cho nhỏ.
"được rồi, tôi xuống ngay" nhỏ cất giọng uể oải nói vọng ra ngoài. Bà quản gia nghe thấy thì "vâng" 1 tiếng rồi quay bước xuống lầu. nhỏ đẩy người hắn ra nhanh chóng ngồi ngồi dậy bước xuống giường vào trong toilet
Hắn cũng ko còn kiên nhẫn chờ đợi nhỏ mà cũng ngồi dậy cầm lấy áo của mình mà bước ra khỏi phòng
30 phút sau cả 2 người ko hẹn mà gặp cùng đi xuống phòng ăn, cúi đầu chào bà Chan 1 tiếng cả 2 ngồi vào ghế. Bà Chan nhìn 2 con vẻ mặt hài lòng vui vẻ nói
" mẹ nghe người làm nói tối qua con về trễ lại hơi say nên mẹ ko cho họ gọi
cái miệng đẹp kia lại khờ dại mà thắc mắc với nhỏ " tại sao em lại nói chuyện vui vẻ với hắn như vậy? anh ko thích thế"
"áhhhh, đau …đau" hắn lại hét lên 1 tiếng khe khẽ vì đau, nhưng lần này ko phải bị cắn trên ngực mà là trên môi hắn. nhỏ ban tặng cho hắn 1 vết cắn đau điếng trên đôi môi đỏ mỏng của hắn cùng ánh mắt tức giận. " lại thắc mắc vô lý nữa rồi, hắn bắt chuyện theo phép lịch sự em phải trả lời thôi, em có vui vẻ với hắn đâu . anh ko thấy chỉ mỗi mình hắn cười thôi sao, nét mặt và trái tim em vẫn trước sau như vậy mà." Nghiến răng nhỏ khẽ nói, đôi mắt thì cứ lườm lườm hắn làm hắn thấy thật buồn cười.
"chụtt.." hắn hôn thật sâu lên trán nhỏ 1 cái rồi nhìn nhỏ dịu dàng nói " anh biết sai rồi, anh tin em, ngàn lần tin em được chưa? Tiểu quỷ". Đôi tay vuốt nhẹ khuôn mặt nhỏ tâm tình hắn bổng trở nên nhẹ nhàng hơn đôi chút.
" em thấy hơi khát…" nhỏ nũng nịu trong lòng hắn.
" được rồi, đợi anh lấy cái gì cho em uống nhé, ở đây đừng đi đâu đấy" hắn vuốt nhẹ mái tóc nhỏ mỉm cười rồi quay bước tiến vào căn phòng nơi mọi người đang ồn ào trò chuyện cùng tiếng nhạc du dương kia.
"chị làm thế nào đây? Em ko muốn mất anh ấy vì con bé nhà quê kia đâu" 1 giọng nữ cất lên ngọt lịm ở phía sau cây cột to gần nơi nhỏ đứng.
" nếu em ko muốn mất anh ta thì phải nghe chị" 1 giọng nữ khác lại nhỏ nhẹ cất lên rồi kéo
người bên cạnh lại gần. 2 con người đứng trong bóng tối xầm xì bàn tính rồi ánh mắt họ trở nên vui cười tà ác.
2 chiếc bóng đen dần dần nhẹ nhàng tiến về phía sau lưng nhỏ ,trong khi nhỏ vẫn ngẩn ngơ nhìn sao trời mà chỉ dựa hờ vào lang cang của boong tàu mà ko hề hay biết mối nguy hiểm tới gần.
* * *
Chap 12:
* * *
"ahhhhhhhhhhhh…….ràoooooooooo….." cả thân ngưởi nhỏ bất ngờ bị đẩy rơi xuống biển, dù đang là mùa hè nhưng nước biển vẫn rất lạnh. Chưa kịp định thần chuyện gì xảy ra thì 1 trận sóng biển ập đến nhỏ uống khá nhiều nước, ho sặc sụa nhưng nhỏ vẫn cố gắng hoạt động chân bơi lên trên mặt nước
"khụ..khụ… mặn quá….thật đáng ghét mà, ai đã đẩy mình xuống đây chứ? chết tiệt cái váy này thấm nước nặng quá, bơi thật khó mà" nhỏ sau 1 phút bàng hoàng cũng lấy lại được bình tĩnh và tìm cách lên trên du thuyền lại. cũng thật may mắn là du thuyền được neo trong vịnh , chứ nếu nó mà đang chạy hay ở ngoài giữa biển thì xem như cái thân của nhỏ làm mồi cho cá rồi.
"sao Vương Long đi lâu thế, mình sắp chịu đựng ko nổi rồi, nước lạnh quá, sao chân ko nhút nhích được thế này…sao..sao kỳ vậy…huhuu… hu.. đừng nói là bị chuột rút giờ này nha...đừng mà, ông trời ơi con ko muốn chết như vậy đâu…." Nhỏ bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, đôi mắt nhỏ như muốn ngủ, tay chân đều tê cóng, thật sự rất mệt, nhỏ ko đấu tránh với biển cả nữa, nhỏ cần nghỉ ngơi. Nhỏ sắp chìm dần dần….
"Yến Như em đâu rồi, anh mang nước cho em nè, em đâu rồi mau ra đi" hắn đang tìm kiếm nhỏ khắp cả boong tàu vẫn chẳng thấy bóng dáng nhỏ đâu cả.
"chết tiệt …nhóc này chạy đâu nữa rồi….. Yến Như em có nghe anh ko…" hắn càng lúc gọi càng to, giọng hắn bắt đầu lạc đi và có phần lo lắng, ko lẻ nhỏ có chuyện gì rồi. hắn chạy và phòng tiệc gọi Vương Lâm và dò hỏi mọi người về nhỏ. 20 phút trôi qua vẫn ko có kết quả. Giờ hắn bắt đầu thấy sợ rồi, điều động nhân viên trên du thuyền và vệ sĩ đi tìm nhỏ, hắn thì chạy lại chỗ nhỏ đứng lúc nảy tìm lần nữa, lần này hắn yêu cầu pha đèn tìm trên mặt biển xung quanh du thuyền, vẫn ko thấy nhỏ đâu cả. hắn bảo Vương Lâm điều động thợ lặn đếm tìm nhỏ. Lúc này bữa tiệc của Bạch gia đã bị hắn làm náo loạn cả lên.