Bạch Y Y hơi loạng choạng phải nhờ Dương Chiến đỡ lấy cô mới có thể đứng vững. thật ko ngờ chưa ra trận mà cô thua thảm bại như thế này rồi.
" tôi thấy bác gái nói đúng đó, bỏ được thì bỏ đi, dù sao em gái cậu cũng ko sao mà, với lại Y Y cũng đã bị thương rồi , hay cho quá nhé" Dương Chiến ôn nhu nói làm mọi người nhìn về cánh tay của Bạch Y Y, quả nhiên tay cô ta đã thâm tím vì cái ly nhỏ ném trúng. Cơn giận trong lòng hắn cũng nguôi ngoai phần nào nên hướng mắt về nhỏ như muốn hỏi ý
" thôi được rồi, xem như tôi gặp xui vậy. cô mau cút khỏi đây đi." Nhỏ vẫy vẫy cánh tay đầy thương tích rồi nhìn sang hướng khác nói. Hắn cũng điềm tĩnh lên tiếng " nếu Yến Như nói ko sao thì bỏ qua vậy. nhưng anh nhắc cho em nhớ, anh ko muốn chuyện này lặp lại đâu. Nếu ko thì…. Em biết hậu quả thế nào rồi đấy" . vẻ mặt hắn hiện lên 1 ý tà ác
" ko có chuyện gì nữa rồi, cháu mau về thay đồ rồi thoa thuốc lên vết thương đi" bà Chan vẻ mặt lãnh đạm nhìn cô nói. Trong mắt bà bây giờ cô ko còn là 1 đứa con dâu lý tưởng như bà thầm nghĩ nữa . tất nhiên thái độ và tình cảm cũng có phần nào thay đổi
"dạ cháu cảm ơn bác… xin phép bác cháu về" Bạch Y Y cúi người chào bà Chan xong liếc mắt nhìn về hắn và nhỏ mà thầm nghĩ " các người hãy đợi đấy, nỗi nhục hôm nay tôi sẽ từ từ tính với các người. Hoàng Vương Long tôi nhất định bắt anh phải hối hận mà cầu xin tôi"
"cháu cũng có việc rồi, xin phép bác gái cháu về luôn ạ!" Dương Chiến lễ phép cúi chào bà Chan rồi cũng bước ra ngoài.
" thôi con nghỉ tí đi mẹ xuống bảo người làm mang cơm lên cho con nhé" bà Chan quay sang nói với nhỏ rồi cũng bước ra ngoài.
" ko còn việc của cô nữa, ra ngoài đi" hắn lạnh lùng ra lệnh cho cô hầu gái rồi bước tới bên giường ngồi xuống cạnh nhỏ. Đợi khi mọi người đi hết rồi hắn nhẹ nhàng ôm nhỏ vào lòng mà than thở " em đúng là ko biết thương yêu bản thân gì hết. sao lại để ra thế này cơ chứ? em biết anh đau lòng lắm ko?"
" em ko sao mà. Nhưng cũng đâu phải tại em đâu, tại cô ta làm em ngã xe đạp nên mới bị vậy chứ bộ. hey đừng nhăn nhó nữa em hứa sẽ ko có lần sau đâu. Ok" nhỏ nũng nịu trong lòng hắn, bao nhiêu buồn bực lo lắng trong hắn chỉ vì mấy câu nhõng nhẻo của nhỏ mà tan biến hết
" nhưng mà có cho vay thì em cũng phải lấy lãi chứ..hihihi…" nhỏ cười cười gian xảo làm hoắn nghi hoặc trong lòng nhìn nhỏ
"áhhhhhhhhhhhh……" tiếng hét thất thanh của Bạch Y Y làm cho chấn động cả khu biệt thự của nhà họ Hoàng làm mọi người giật mình trong đó có cả hắn. chỉ có nhỏ là vẫn cười cười, thậm chí cười càng lúc càng to hơn , nhỏ cười tới lúc gương mặt ửng đỏ thì mới bị hắn lay mạnh mà hỏi
" em đã làm gì nữa vậy hả nhóc?" hắn miệng thì hỏi, trong lòng thì vô cùng bối rối lo lắng " ko biết tiểu quỷ này lại gây
chuyện gì rồi?"
" ko có gì hết.. em chỉ là tặng cho cô ta vài đường hoa văn trên chiếc xe trị giá hơn 1 triệu USD thôi. hahahhaha….haaaaa" nói xong nhỏ lại cười tiếp, cười tới lúc mỏi cả miệng mới bắt đầu chịu nghỉ ngơi chút ít
"cốc… em đúng là nghịch ngợm quá mà. Chắc anh phải mua lồng về nhốt em lại cho em bớt gây chuyện quá" hắn gõ vào trán nhỏ và nói, nét mặt thì vạn phần hạnh phúc cùng vui sướng.
" em là em gái anh chứ có phải chó đâu mà đòi nhốt em hả?" nhỏ tru miệng cãi lại hắn. vẻ mặt vô cùng đáng yêu khiến cho người ta chỉ muốn cắn lên trên đôi gò má phúng phính kia 1 cái. Và bá đạo hơn chính là hắn chỉ muốn nuốt trọn đôi môi đỏ mộng kia mà thôi.
" ai nói em là em gái anh chứ, em chính là bé yêu của anh, vợ yêu dấu bé nhỏ của riêng anh thôi biết ko?" hắn với ánh mắt tràn đầy yêu thương thì thầm bên tai nhỏ. Lời hắn nói làm nhỏ thấy sao mà ngọt ngào quá. Đúng là chỉ có tình yêu mới làm người ta thấy ngot ngào như vậy.
" woa thật là thoải mái mà" sau 2 tuần ở nhà điều trị cuối cùng nhỏ cũng được hắn cho phép ra ngoài dạo chơi với điều kiện phải để cho 2 tên vệ sĩ và 1 cô hầu gái theo sát bên nhỏ. Như vậy có khác gì ở tù đâu, nhỏ 1 mực phản đối nhưng cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp với hắn. vì dù sao cũng được ra ngoài vẫn đỡ hơn là chết vì buồn chán trong căn biệt thự rộng lớn kia.
Tại trung tâm thương mại Thiên Vương, nhỏ cứ hết chạy tới bên này lại bay qua quầy hàng bên kia. Nhỏ làm cho 3 kẻ theo đuôiphải nhức đầu hoa mắt. nhỏ ko thích mua sắm như những nàng tiểu thư giàu có khác. Nhỏ có sở thích đặc biệt là chỉ ngắm những thứ mình thích chứ chưa bao giờ mua chúng. Theo nhỏ quan niệm thì thứ mình thích mà ko sở hữu được mới là đáng quý. Những gì có trong tay rồi thì ko còn giá trị nữa