Hai ngày học, thằng Vũ cũng đến nhờ tôi chỉ nó học Hóa như thường lệ, tôi tin rằng chắc nó cố gắng nỗ lực nhiều. Nhiều cái nó hỏi, ngay cả tôi cũng phải im lặng suy nghĩ toát mồ hôi mới giải đáp được cho vừa lòng thằng đệ tử cầu toàn này. Tuy việc xin lỗi nó chưa trọn vẹn, nhưng ít nhất từ cái bộ mặt băng phong, nay tiến triển tình bạn giữa hai đứa ít nhất không lệch đường ray như trước. Tình bạn xây từ hai phía mà. Cái an ủi nó đến giờ này có lẽ là tình cảm của nó với Ngữ Yên được tiến thêm một bước mới, có lẽ vì thế mà nó hay cười hơn thường lệ. Và việc nó với Ngữ Yên thỉnh thoảng vẫn đi cùng nhau là một minh chứng.
Khẽ mơ hồ suy nghĩ giữa trận bóng giao hữu lớp tôi với lớp mười. Có lẽ hôm nay gác lại, để hẹn gặp với chị Xuyến. Lí do thì tất nhiên đã chuẩn bị trước, cái chân của tôi, mặc dù đã cử động lại bình thường, nhưng ai biết đấy là đâu. Có chăng thì chỉ thắc mắc sao thằng Linh cũng chấn thương mà sao giờ nó đã khỏe như voi thế kia rồi.
Đúng 8h30 trống kết thúc hai tiết học nhàn hạn thứ 5 vang lên, cả lớp tôi ùa ra toán loạn. Hội chiến hữu đá banh nhanh chóng vây quanh tôi để bàn bạc như thường lệ. Nhẫn tâm tôi cắt ngang khí thế:
-Chân tao đau, xin phép về trước!
-Gì mày, đau gì, đá đi.
Sau một hồi nì nèo, vẻ mặt giả bộ lẫn đã cố gắng hết sức của tôi không thuyên giảm, chúng bạn chuyển qua bắt tôi phải đi cổ vũ.
-Thôi, tao mà xem khác gì bị tra tấn, để tao về đi, mệt quá!
Thế là qua ải thứ nhất, đến ải Mỹ nhân mới là khốn khổ, Nguyệt thì không nói gì, nhưng chỉ nhìn tôi với ánh mắt nghi kỵ, còn Dung thì:
-Sao không đá banh?
-Chân đau nè!
-Ở lại xem với Dung, đi, đi mà!
Anh Hùng khó qua ải mỹ nhân, nhưng hôm nay rõ ràng tôi không thuộc người anh hùng, chân tiểu nhân đành phải giở dọng dẻo quẹo:
-Thôi, hôm nay mệt quá, cô nương xem một mình đi. Bữa nào hồi phục, tại hạ sẽ đá hết sức cho cô nương cổ vũ.
Dung phịu má, vẻ không vừa lòng, miễn cưỡng để tôi về, nhưng không quên với theo.
-Nhớ nha!
Tôi lắc đầu cười khổ, có khi giấu giấu diếm diếm như thế này, bại lộ ra thì vô phương bào chữa. Nhưng lúc này tôi cần gặp chị Xuyến hơn bao giờ hết. Đơn giản tôi cần lời khuyên của chị cho vụ thằng Vũ. Ít nhiều chị Xuyến cũng đã tư vấn cho tôi, và chị cũng nhiều kinh nghiệm. Đã lâu lắm rồi hai chị em tôi cũng chưa đi chơi cùng với nhau.
Dáo dác chờ ở cổng trường thêm 15’, thêm 15’ vượt ải, cuối cùng chị Xuyến cũng có mặt. Bà chị Nữ Tặc cột tóc đuôi gà, để luồn qua cái nón lưỡi trai jean phá cách, quần jean và áo sơ-mi ca-rô sọc đỏ làm tôn lên vẻ nữ tính nhưng không làm phai đi nét quyến rũ.
-Mới từ nhà thầy ra này!
-Em tưởng chị quên!
-Giờ đi đâu đây, bà chị?
-Ăn kem nha!
Vậy là tôi đành mặc cho bà dẫn đi lòng vòng qua mấy con hẻm, để tới cái nơi bà gọi là “ thiên đường mát lạnh” của riêng bà chị này. Cái chân giả đau của tôi lần này thì đau thật bởi phải đi xa quá, mỏi nhừ.
Thở dốc và tận hưởng những muỗng kem mát rượi, bà chị Nữ Tặc nhìn tôi và cười.
-Lâu lắm mới nhìn được em!
-Bận rộn mà chị!
-Trông vẫn xấu trai như mọi khi, chẳng đẹp lên được miếng nào.
-Ối giào, đẹp trai có mài ra ăn được đâu, xấu chút cũng đâu có sao.
Tôi để mặc chị nhìn tôi, cắm cúi thưởng thức cái ly kem đã vơi gần một nữa . Sực nhớ tới cái mục đích của tôi lúc đầu:
-Chị Xuyến, em hỏi chị này!
-Gì hả?
Tôi kể một mạch chuyện của tôi với thằng Vũ, tất nhiên là trừ cái chuyện vì Ngữ Yên mà khiêu chiến, rồi tôi đánh nó ra sao, giờ như thế nào. Bà chị ngồi im nhìn tôi gật gù.
-Lạ, đúng lạ!
-Lạ gì cơ chị?
-Chị nói tính Vũ đó, cứ cô độc và thấy tủi thân thế nào ấy.
Đúng là bà chị tâm lý, chỉ sơ qua cũng đoán được tính thằng Vũ hình như có cái gì đó khác thường, cái mà tôi phải qua một tháng mới đúc kết được. Khẽ ngồi im chờ nghe lời tư vấn tiếp theo.
-Em cứ để mặc đi!
-Mặc là sao?
-Là tự nhiên đó!
Tôi lắc đầu ra dấu không hiểu, bà chị khẽ bóp mũi tôi, lắc lắc:
-Ngốc thế, là cứ để tự nhiên, lời xin lỗi nói rồi, cứ tự nhiên như bạn bình thường, đối xử tốt với bạn bè thì bạn sẽ quý lại.
-Nhưng mà em đối xử tốt trước rồi còn gì?