Bối rối, tôi khẽ đưa nhầm bó rau lẫn sang cái túi đựng mấy cọng cây bị vặt trụi lá, thay vì phải đưa nó vào rổ để đi rửa:
-Ấy, anh để nhầm rồi kìa.
-À…ừ….nhầm cái gì?
Tá hỏa, tôi lẫn lộn hết cả, để con bé lần nữa nhắm tịt mắt mà cười. Tôi theo hướng chỉ tay, để bó rau về lại đúng vị trí.
-Anh học lớp nào vậy?
-Qua hè anh là 11a11.
-Ý, vậy là trên em một khóa, nhưng cái lớp thì giống nhau, em cũng a11 nè.
Vậy là tôi đang ngồi đối diện với cô bé sẽ nối bước truyền thống làm rạng danh cho cái a11, lớp chọn ấy.
-Vậy hả, hì hì, em thuộc hàng hậu bối rồi.
-Hơ..hơ, ai thèm.!
Con bé ngó lơ tôi, nhặt ớt bỏ vào chiếc rổ nhỏ. Lần này buộc khách phải lên tiếng lấn át lại:
-Lớp em ai chủ nhiệm vậy?
Cứ tôi hỏi cái gì, Uyên đáp cái đó, thỉnh thoảng bình luận thêm những câu mà có lẽ cô bé thu thập tin tức được:
-Em nghe nói thầy đó chấm điểm gắt lắm.
-Em nghe nói cô đó dạy hay lắm.
Tôi thì cứ gật đầu búa lua xua, chứ nhiều thầy cô tôi mới nghe tên chứ đừng nói gì được họ dạy. Nhưng trước vẻ đẹp thì cứ gật đầu coi như là đồng ý, cổ vũ tinh thần, làm ra vẻ ta đây biết nhiều vậy.
-Anh T?
-Sao em…?
-Ờ…
-Sao vậy?
Cô bé ngập ngùng mãi, cuối cùng dồn hết tâm sức, hơi thở để tạo nên động lực, đẩy cái lời nhờ vả ra. Lại muốn tôi xem có thời gian khi nào trên trường thì nhờ tôi chỉ dùm mấy thứ liên quan đến mấy môn học. Lại là một đứa đệ tử. Thì ra nãy giờ gọi là gây dựng mối quan hệ .
-Nhưng mà có biết cái gì đâu mà chỉ?
-Xạo!
-Thiệt chứ bộ!
-Em cứ coi như anh nói, nhưng mà anh đi trước em, có nhiều kinh nghiệm phải truyền lại cho em chứ.
-Ờ…..nhưng…..!
Trước vẻ nũng nịu kèm theo năn nỉ của Uyên, tôi bị lung lay cái câu sắp sửa mở ra ở miệng “ Từ chối”. Nhưng đôi mắt lưu ly kia đang nhìn tôi:
-Ờ, Nhưng em phải gọi anh là thầy thì mới chỉ..!
Tôi cố tình gây khó khăn, tuy bị cái tật anh hùng khó qua ải mỹ nhân, nhưng mà đã lười thì mỹ nhân có tới đâu cũng vậy cả.
-Hơ, hơ, anh hơn em có một tuổi mà gọi Thầy, vậy già lắm!
-Chứ em muốn gọi là gì?
-Gọi là sư huynh, vậy đi.
-Vậy anh phải gọi em là sư muội à?
-Tiểu sư muội mới dễ thương!
Vậy là giao ước được kí kết, tôi có thêm một đệ tử, hi vọng đứa này đừng có để tôi cho ăn bụp vào mặt như thằng trước là được. Nghĩ cũng hay, một đứa thì trầm tính, vẻ mặt cao ngạo, còn đứa nữa thì lanh lợi, thân thiện và đặc biệt nói chuyện rất duyên.
Bữa tiệc trưa hôm đó, việc phân chia được thể hiện rõ ràng, các bậc tiền bối thì lên ngồi trên, để đám hậu bối chúng tôi ngồi ở dưới. Mấy anh chị sinh viên thì tụm lấy nhau, nói chuyện học hành, kể về trường đại học, Tôi chẳng biết nói gì, cũng chẳng ăn nhiều như mọi khi, vu vơ nhìn ra ngoài đường, con đường được phủ lên màu vàng của nắng.
-Sư huynh, ăn gì tiểu sư muội gắp-Uyên nói với tôi, hình như không hề dè dặt.
-Ơ, kệ anh, để anh tự nhiên được mà!-Tôi ngượng không dám dở cái kiểu xưng hô phim chưởng vào đây, sợ mấy ông anh bà chị sinh viên nghe thấy lại chọc quê.
-Huynh,muội chứ!-Cô bé ấy giả bộ dỗ lại nói to hơn.
-Ừ, thì tiểu sư muội!-Lắc đầu chịu thua.
Kiểu xưng hô ấy chưa dừng lại, nó vang lên đến tận khi tôi về:
-Sư huynh về nhé!
-Ừ, anh về….!
Hẳn nhiên, tôi đang ngồi sau xe Mẹ tôi, còn Cô Hải và Uyên đang đứng ở cổng tiễn hai Mẹ con.
-Ơ, lại anh, là Sư Huynh về….!
-Ờ, Huynh về-Tôi nói lí nhí.
Nhìn màn đối thoại nửa teen nửa kiếm hiệp võ thuật, hai bà Mẹ nhìn nhau cười và chọc quê:
-Có lẽ hai đứa mình làm thông gia mất!
-Con bé nhà mình nó tự nhiên lắm, vô tư thấy sợ.
-Mẹ này, con lớn rồi mà!
Bịn rịn cũng thêm mười phút nữa Mẹ tôi mới chịu chạy xe về, vẫn chưa thôi chọc quê tôi:
-Con bé đó đẹp ha T, lanh lợi nữa, nói chuyện có duyên thật!
-Thôi, Mẹ này, chọc hoài!
-Có khi nào mày tính làm thông gia nhà cô Hải không thế?
-Thôi con xin Mẹ, còn nhà cô Ánh tính sao?
Hồi trước lúc tôi thân với Nguyệt, hai đứa đi đâu cũng dính lấy nhau, hồn nhiên vô tư, đến nỗi hai bà mẹ nhiều khi đùa còn gọi nhau bằng thông gia. Riết rồi thành quen, chứ ban đầu cứ giãy nãy hết cả lên. Giờ lại còn đem con trai đi ghán lung tung nữa.