-D..u…ng!
Nàng nhìn tôi, nửa muốn đối diện, nửa muốn chối bỏ, cảm giác này càng làm tôi trở nên là thằng tệ hại, nhưng thánh nhân đãi kẻ khù khờ, ít nhất tôi vẫn còn cơ hội chuộc tội.
Nguyệt khẽ cười, và nói với thằng Nhân:
-Để T lại, hai đứa mình về trước.
Nhân đen trước khi đi không quên vỗ vai tôi, ý như chúc kết quả tốt đẹp.
Không khí im lìm giữa hai người, rồi Dung tiến lại gần tôi, lặng lẽ và lãnh cảm.
“Chắc nàng muốn tát mình, mình xứng đáng nhận như thế này”
Nhưng không nàng cầm lấy tay tôi và đặt vào tay tôi món đồ “y tế” rồi quay mặt định cất bước. Tôi biết rằng để mua những thứ này thì phải đi rất xa, vòng vèo qua mấy con đường. Chắc hẳn nàng đã chạy đi để mua những thứ này, mới kịp trở lại lúc trận bóng vừa xong.
Khẽ nắm lấy đôi vai nhỏ bé, Dung đứng im xoay lưng với tôi và bất chợt, vai nàng khẽ rung lên, mái tóc ngang vai cũng rung rung nhè nhè. Và rồi nàng òa khóc, như bấy lâu nay có cái gì đó đặt nặng lên cõi lòng vậy. Hẳn mấy ngày qua nàng cũng đã phải mang bộ mặt nạ giống tôi, để bây giờ nàng có thể vứt nó đi, tỏ ra yếu mềm như vậy. Vâng, tôi đã được tin tưởng, như vậy đấy. Là nơi cô bạn mạnh mẽ này có thể khóc lúc có tôi ở bên, dù cho chính tôi là tác giả của những giọt nước mắt long lanh ấy.
Nàng vẫn khóc, không nói câu gì. Không động viên, không xin lỗi, không an ủi, tôi muốn nàng trút hết những gì tôi đã gây ra suốt thời gian qua. Nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, dẫn vào ghế đá cạnh đó. Nàng vừa đi theo tôi, một quay quệt hai dòng nước mắt nhẹ rơi .
Điệu bộ sụt sùi ấy đã kéo dài đến giờ, tôi vẫn ngồi im khẽ mỉm cười. Phải nói trước giờ tôi rất ghét kiểu khóc dai, kiểu như Nguyệt ngày xưa ấy. Vì thế dù có phải đổi dép dưới chân cho cô nàng ăn kem, tôi sẵn sàng dù sau đó biết là ăn roi ăn vọt. Cảm giác người bên cạnh khóc lóc, thì mình cảm thấy khó chịu, cứ như mình là thằng vô dụng vậy. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi có thể nhẫn nại, nhìn kiểu khóc sụt sùi ấy. Đơn giản vì nó là nước mắt của một thiên thần.
Bất chợt nàng cất tôi bàn tay, đưa mắt nhìn tôi, bắt gặp ngay nụ cười mỉm khi tôi nhìn khoảng trời nắng ngoài sân:
-Người ta khóc mà còn cười!
-Ờ……..thì….
-Thì cái gì mà thì, kiểu con trai gì mà….
Sau câu nói lấp lửng của nàng, tôi hi vọng nàng có thể thốt ra là vô dụng, trẻ con, thiếu suy nghĩ hay tệ hại. Nhưng Dung vẫn vậy, đầy quan tâm và thấu hiểu. Nhìn tôi rồi khẽ cười.
Khẽ đưa tay quệt giọt nước mắt còn sót lại trên đôi mắt thiên thần ấy, tôi định mở lời xin lỗi, rất nhanh, Dung đưa ngón tay lên môi tôi,
ra dấu cho tôi dừng lại. Ừ, có lẽ là thừa mất, chỉ cần vậy thôi.
-Ờ, con trai giờ tệ quá….
-Cũng biết cơ đấy..
-Toàn làm con gái khóc…
-Hứ…..!
Nàng khoanh tay và xoay qua bên kia, hướng vào dãy lớp học, giả bộ kiểu con nít giận hờn.
-Từ nay thằng con trai hứa không làm cô gái khóc nữa…
Nàng kéo tai tôi, lắc lắc cái đầu:
-Lại hứa, bao nhiêu lần rồi….
-Ơ, lần đầu………á…á!
-Nói lại xem…..
-À, thứ hai, tệ quá lại quên….!
Nàng cười tươi trước kiểu giả bộ thơ ngây của tôi, thả tôi ra coi như tạm tha.
-Dung này…..!
-Sao cơ?
-Sau này T làm Dung khóc….!
-……!
-Thì cứ đánh hay cắn hay mắng mỏ gì cũng được, đừng giấu trong lòng nhé.!
-…..!
-Vì như thế…T khó chịu lắm…..
-Ừ, nhớ rồi, nhưng chẳng có gì phải thế đâu..!
-Sao?
-Vì T phải hứa không được làm Dung buồn nữa.
Khẽ đưa ngón tay ra móc nghéo với nàng. Mỉm cười và cóc nhẹ vào cái trán bướng bỉnh, mỉm cười. Lần này tôi đã hiểu ý nghĩa câu nói của mẹ tôi, được một người khác tin tưởng và yêu thương thì niềm hạnh phúc ấy như thế nào.
Sực nhớ tới món quà xanh phớt trong ba lo, tôi nhanh tay lấy nó ra. Từ mấy ngày bỏ xó, món quà trở nên buồn chán, nhợt nhạt sắc màu, nay đón lấy ánh nắng, thứ ánh nắng diệu kì của tình cảm học trò chợt trở nên tươi tắn, đẹp đẽ. Tình cảm có thể thay đổi nhiều thứ, kể cả vật vô tri vô giác, phải vậy không nhỉ.
Cầm tay nàng và đặt lên đó món quà, tôi khẽ mỉm cười. Vẫn thường lệ như cũ, nàng cẩn thận gỡ từng miếng băng keo, cất cái nơ cẩn thận và mở hộp quà ra.Cầm cái đĩa Quang Dũng lên xị mặt:
-Lại đĩa Quang Dũng!
-Gì, không thích sao…..!- Tôi bối rối gãi đầu.
-Không, thích lắm ấy…!-Khuôn mặt tươi cười hiện ra sau đó, thì ra nàng chọc tôi.