“hức………..hức…………..đồ…đồ đáng gét!!” nước mắt nó lại chảy dài trên gương mặt nó khi thấy người con trai đang đứng trước mặt là hắn!
Nhưng sao vậy nè! Gương mặt hắn đầy những vết thương, hắn mặc áo khoác kín mít, trùm nón lại! ko giống như hắn ngày thường, luôn khoe làn da rám mật ong của mình! Hắn bị bệnh sao?
Thấy nó, hắn nhanh chóng quay mặt nhìn ra cửa sổ để nó ko nhìn thấy những vết thương kia! Nhưng khi thấy nó khóc, chân hắn vô thức chạy lại bên nó! Tim lại nhói lên khi nhìn thấy nước mắt của nó!
“TINH MI!! em sao vậy? ai làm gì em? Em nói đi!?” hắn hỏi dồn dập! đôi bàn tay vụng về lau nước mắt cho nó, nhưng hết giọt này tới giọt khác, nước mắt nó vẫn ko ngừng tuôn ra!!
Nó ko biết nói gì? Chỉ biết nhìn vào mắt hắn! môi vẫn mấp máy từ “đồ đáng gét!”
Chợt!
Hắn lấy hai tay vịn đầu nó lại!
Chợt!
Nó thấy gương mặt hắn to dần!
Chợt!
Nó thấy ấm ấm ngay môi!
Chợt!
Một thứ gì đó lan tỏa trong lòng nó, nó ko biết, chỉ biết rằng, thứ đó rất ngọt ngào!
Ngọt hơn cả đường! ngọt hơn bất cứ loại kẹo gì nó từng ăn!
Bất giác nó đỏ mặt, rồi từ từ nhắm mắt lại!
Tận hưởng ………………một nụ hôn!
Chỉ mong rằng thời gian đừng trôi để nó mãi đc như vậy! chỉ mong đây là sự thật! chỉ mong hắn đừng buông nó ra! Chỉ mong…………….
Môi hắn dần xa môi nó, hắn lấy trán của mình áp sát vào trán nó, hơi thỏ hắn gấp gáp! Nó có thể nghe được tiếng hắn thở, cảm nhận được hơi ấm của hắn và……………tim hắn đập dữ dội!
“làm ơn!!! Đừng khóc ! tôi ko muốn thấy nước mắt của em đâu!” hắn nói tựa hơi nước!! giống như sợ ai đó nghe thấy!
Nó khẽ gật đầu!
Hắn mỉm cười! hắn hôn đôi mắt của nó, hôn lên trán nó rồi ôm nó vào lòng!
“TINH MI! ANH……..YÊU EM!”
Nó khóc! Nó lại khóc! Nhưng là nước mắt của sự hạnh phúc! ấm lòng quá!! Nó…………..cũng yêu hắn!
Nó ôm chặt hắn như sợ hắn chạy đi mất!! có lẽ…………………..hôm đó sẽ là ngày hạnh phúc nhất của nó!!!
Chap 30
…………..
Nó nhìn quanh, nhìu sương quá!
Đôi chân nó như muốn lạnh cóng, màn sương dày đặc, lâu lâu nó dùng tay mò mẫm đường đi, may mắn là xung quanh nó ko có bất cứ chướng ngại vật nào! Nhưng đây là đâu?
“BI!!......hức……BI ơi!!! Đừng có ngủ!!!.......BI ơi!”
Nó nghe thấy tiếng khóc, hình như là của một bé gái! Màn sương trước mặt nó chợt biến mất!
Nó thấy trên mặt đất là một bé gái, đang dùng đôi tay nhỏ bé của mình lay lay cậu nhóc đang nằm ở dưới đất!
Gương mặt cậu bé tái xanh, đôi mắt lim dim , nhắm hờ, trên môi là một vệt máu khô!
Nó lấy tay bịt miệng lại để ko thốt nên lời!! đây…………..đây là!!!
Vậy………..đứa bé gái kia là……………..nó!
“BI! …………..đừng có ngủ!!!! BI ơi ……………. MI………….MI sợ lắm BI!! Đừng có ngủ mà BI!! Oa oa oa!! BI ơi! Đừng có ngủ!!! anh MI tìm ra MI mà BI!!!” đứa bé gái gương mặt tèm lem nước mắt, cái váy màu hồng bị vấy bẩn, tay ko ngừng lay cậu nhóc kia!
Nó như chôn chân tại chỗ!! hình ảnh này là……………………..của 10 năm về trước!! nó muốn khuỵu xuống!!
Nước mắt nó trào lên, làm mờ đi hình ảnh trước mặt!
“MI……đừng có khóc!”
Cậu bé nằm dưới đất, tay run run lau nước mắt cho cô bé, nở một nụ cười khó khăn!!
“đừng để…………………bọn bắt cóc………thấy cậu yếu đuối!!!” cậu bé nói típ!!
Cô bé khóc to hơn!
Từ trong túi quần, cậu bé lấy ra một con búp bê nhỏ!!
“MI………….mình…….mình lấy lại đc rồi nè!! …………khụ….khụ………..thấy mình…..hay ko? mình………..mình ko sợ tụi bắt cóc đâu!!” cậu nhóc vẫn giữ nụ cười trên môi, khó khăn nói trấn an cô bé!!
Hình ảnh của quá khứ đang ở trước mặt nó, nước mắt nó lăn dài, đôi mắt dại đi vì những hình ảnh đau thương! Tim nó như bị bóp nghẹt, nó………………….đã có một người………từng vì nó mà……………….
“aaaaa!!! BI ơi!! Đừng có ………ngủ mà BI!!! BI ơi!!! Mở mắt đi BI!! ………..MI ko muốn búp bê nữa đâu!! BI ơi!! MI sợ lắm BI ơi!!! Đừng có bỏ MI mà BI!! Oa oa oa oa oa !!! ba mẹ ơi!!........cứu con ba mẹ ơi!!!”
Đứa bé gái khóc thét lên khi bàn tay của cậu bé lạnh dần, rồi bất lực rơi xuống nền nhà lạnh ngắt!
Đôi mắt ko mở nữa, nhưng…………………..trên môi vẫn là nụ cười trấn an cô bé!!
“cái j ồn vậy?” cánh của nhà kho mở ra, một tên bặm trợn bước vào, hắn hững hờ nhìn xác cậu bé lạnh dần đang nằm trên sàn nhà!!