Thấy 2 bóng dáng ngồi trước phòng bệnh anh lập tức chạy lại.
Mẫn ngước mặt lên nhìn Khiêm lúc này toàn thân cậu ta toàn là mồ hôi. Gương mặt lo lắng đến phát tội.
_” Khiêm”.
_” Chuyện này là sao hả?. không phải Thiên Thiên đang rất khỏe mạnh sao?. Tại sao lại gặp tai nạn. Thiên Thiên sao rồi đã tỉnh lại chưa?”.
Khiêm mất kiểm soát ra sức nắm hai vai Thiên Mẫn hỏi lien tục vẻ mặt sợ hãi có lo lắng có. Vẻ mặt này nhìn thật khiến người khác khiếp sợ.
_” KHiêm cậu bình tĩnh lại được không?. Nó cũng là em gái tôi đấy. không phải riêng cậu”.
Mẫn tức giận quát lên trừng mắt nhìn Khiêm.
Còn Nhân thì nảy giờ ú ớ không nói được gì. Cậu này không phải bạn trai cũ của Thiên Thiên à.
Nhân chỉ tay vào mặt Khiêm lấp bấp hỏi.
_” Cậu là……… Khiêm?”.
Khiêm cũng dùng ánh mắt sắc bén nhìn Nhân. Cái gã này không phải lúc trước theo đuôi Thiên Thiên bị mình làm cho mấy trận tơi tả sao?.
_” Tại sao cậu lại ở đây?”.
Một câu nói lạnh lung khiến Nhân nhớ lại cảnh trước kia không khỏi rùng mình. Không phải hỏi tội đó chứ.
_” chuyện này xảy ra như thế nào?”. Khiêm hỏi.
_” $!#$%(“.
Nhân kể đầu đuôi câu chuyện cho Nhân nghe.
_” Mẹ nó”.
Khiêm tức giận đấm mạnh vào tường. màu từ khớp tay không ngừng chảy ra.
_” Cậu làm cái quái gì thế muốn chết sao?”. Mẫn nảy giờ im lặng thấy hành động tự hại mình vửa rồi của Khiêm khiến anh bực mình quát lên.
_” Mặc kệ mình”. Khiêm ngước mặt lên _” Thiên Thiên soa rồi?”.
Lúc nảy giờ lo hỏi thằng khốn nào làm Thiên Thiên bị thương mà quên mất không biết tình hình nó soa rồi?.
Thiên Mẫn nghe Khiêm hỏi buổn bã ngồi xuống ghế.
_” Hô hấp rất yếu. chỉ tam thời ổn định thôi. Đã qua thời kì nguy hiểm nhưng não đã bị chấn động mạnh”.
Từng lời nói ra đau đớn vô cùng như có một con dao cắt vào cổ họng anh vậy.
_” Lúc nào mới có thể vào thăm Thiên Thiên?”. Khiêm la lắm rất muốn được gặp nó.
Thiên Mẫn lắc đầu_” Tình hình không mấy khả quan hiện giờ còn phải xem lại không thể vào thăm được”.
Khiêm ngồi xuống ghế cười khổ.
_” Tìm ra kẻ đó chưa?”. Khiêm hỏi.
_” Tấn Nguyên đã cho người điều tra chủ chiếc xe đó sẽ nhanh chống tìm ra kẻ đó thôi. Môi người đừng lo”. Nhân nói.
Từ xa có một bóng dáng nhỏ nhắn đang hoảng loạn chạy từ cửa bệnh viện vào. Không khó đón được người đó là ai?.
_” Thiên Thiên………….. thien Thiên nó bị làm sao vậy?”. Linh Nhi hoảng loan hỏi.
Lúc nảy cô nghe lén cuộc trò chuyện của Khiêm khi đang đến nhà tìm Thiên Thiên.
3 người dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Nhi. Và cùng có chung một suy nghĩ tại sao cô biết?.
_” Làm sao em biết Thiên Thiên bị tai nạn?”. Khiêm hỏi vẻ mặt nghi ngờ.
Nhi chỉ tay vào mặt Khiêm.
_” Em nghe anh Khiêm nói”.
_” Hả”. Khiêm bất ngờ hỏi, vô tình bị vu oan.
Nhi lỡ lời nói vội che miệng lại.
_” không phải không phải. là em nghe trộm anh Khiêm nói chuyện điện thoại khi em đến nhà tìm thiên Thiên”.
_” Thì ra là vậy”.
_” Nó sao rồi mấy anh. Có sao không?”. Nhi lo lắng hỏi.
_” Chưa biết được nữa em à”. Mặt 3 người buồn rầu.
………………………………….
Tại một căn phòng kín, không đèn không ánh sáng chỉ toàn một màu đen.
Người con gái ngồi trên ghế nở một nụ cười độc ác trên môi.
_” Cậu làm rất tốt”. gương mặt vẻ hài lòng.
Người đàn ông phía trước cũng cười sủng nịnh.
_” Thù lao của tôi, cũng đã tới lúc đưa rồi đúng không cô?”.
Hắn ta nở một nụ cười tà mị. làm cái nghề này chẳng qua cũng chỉ vì tiền mà thôi.
Cô ta cầm sấp tiền trên tay vỗ qua vỗ lại, sau đó ném về phìa hắn ta đang đứng.
Chụp lấy được sấp tiền trên tay vui không tả được.
_” 50 triệu này. Nếu muốn cứ mở ra đếm lại cũng chẳng sao tôi không ngại nói gì đâu?”.
Cái giá này cũng không quá đắt để lấy mạng Thiên Thiên.
Hắn nhìn sấp tiền trên tay mỉm cười vẻ hài lòng.
_” Nếu cô Gia Tuệ đã đưa rồi thì tôi yên tâm. Bảo đảm rằng không thiếu một xu hahahaa”.
Cô ngước mặt lên nhìn hắn ta.
_” Cậu có chắc rằng đụng như thế này con bé đó chết rồi không?”. Mặt dù chừng kiến cảnh nó bị đụng nhưng lần trước không chết, nên lần này cũng có phần hơi bất an.
Hắn nhếch miệng tự cao nói_” Tôi đã ra tay thì cô khỏi lo. Với vận tốc như vậy có tiên mới cứu được huống hồ là bác sĩ Việt Nam rất ………….. kakakaka”.