- Dịch ra giữa ghế ngồi sẽ dễ nhìn hơn. – Mai Mai nói chuyện một mình.
Tiện thấy chai rượu trên bàn, cô tự rót cho mình một cốc, rồi một hơi nốc sạch.
Âm thanh, ánh sáng, men rượu khiến lòng người lâng lâng. Thảo nào mà đám người kia vào đây lại thích vận động như vậy.
Lại một cốc rượu nữa, trăm phần trăm.
Càng ngồi, Mai Mai lại càng thấy thích không khí ở đây.
- Yoo. – Cô nàng ngồi cạn với chai rượu.
***
- Hải Nam, anh ta đang nhảy ở góc nào thế nhỉ?
Mai Mai ật ưỡng đứng dậy. Sau khi ngồi phịch lại xuống ghế hai phát, cô mới đứng được một cách hẳn hoi. Men theo thành ghế, đứng gần hơn về phía sàn nhảy.
Ra chỗ này mới thấy có không khí!
Mai Mai cũng thử lắc lắc thân mình vài cái rồi bịt miệng cười một mình.
- Cô em, nhảy với anh bài này nha!
Một người lạ hoắc từ đâu ra nói chuyện với Mai Mai. Cô nhìn rồi vừa cười vừa lắc đầu quầy quậy:
- không thích. Không thích.
Rồi một hình ảnh hiện ra trước mắt cô, khiến tất cả mọi thứ quanh cô như sụp đổ, tan biến hết…
Từ trong đám đông đang nhảy nhót, người con trai đó bước ra. Dáng hình mà Mai Mai vẫn luôn nhớ tới, gương mặt đó, giống, rất giống.
Mặc kệ gã đàn ông lạ hoắc đang gạ gẫm Mai Mai nhảy với hắn, Mai Mai vội vàng bước về phía người con trai kia.
- Ối.
- Ôi xin lỗi, xin lỗi.
Người phục vụ xô phải Mai Mai rối rít xin lỗi. Mai Mai không còn tâm trạng đâu mà để ý đến anh ta. Nhưng chỉ trong nháy mắt đã không còn thấy người con trai kia đâu nữa. Mai Mai đi đến vị trí mà người đó vừa xuất hiện, nhưng chẳng thấy đâu, cô ngó vào mấy bàn ở gần đó, cũng không bàn nào có cậu ta. Đã thế cô còn bị mấy tên nam ngồi đó đùa cợt.
Mai Mai đứng căng mắt tìm kiếm.
Đâu rồi? Lẽ nào mình nhìn nhầm? Không, chắc chắn là anh ấy. Không thể nhầm.
- Tìm anh à?
Là Hải Nam. Trái tim Mai Mai trùng xuống, cô rầu rĩ hỏi:
- Về được chưa?
***
Chưa bao giờ Mai Mai về nhà muộn như hôm nay. 2h kém đêm cô mới có mặt ở nhà. Nằm lăn qua lăn lại mãi trên giường, Mai Mai vẫn không tài nào ngủ được. Cô ngồi dậy, tiến đến bên cái bàn, lấy tấm ảnh trong ngăn tủ.
Nhất Bảo... anh đã quay về bên em? Hãy anh vẫn luôn ở bên em mà em không biết?... Nhưng dù là gì đi chăng nữa thì tại sao anh lại không đến tìm em? Là anh không muốn gặp em hay là… anh đã quên em rồi?
***
Đêm qua Mai Mai về muộn, trong người lại có hơi men, ông Lâm thì không biết nhưng dì Minh thì tỏ ra không hài lòng. Món cháo tim tía tô dì Minh đặc biệt chuẩn bị cho Mai Mai, bữa sáng cũng là bữa trưa của cô vì Mai Mai hôm nay ngủ đến trưa mới dậy.
- Cô chủ có thấy đau đầu không?
- Hơi hơi.
Mai Mai nhìn dì Minh:
- Con xin lỗi, đã làm dì lo lắng.
Dì Minh chỉ thở dài, không nói gì mà bỏ đi.
Giải quyết xong tô cháo to đùng, Mai Mai cũng bỏ lên trên lầu, nơi đặt cái kính thiên văn, cũng là nơi cô dành để tâm sự với mẹ mình.
- Hôm qua con đã trông thấy anh ý. Có phải mẹ đã đưa anh ý về với con không? Con biết, mẹ vẫn luôn thương con mà. Con cám ơn, cám ơn mẹ rất nhiều…
***
Từ ngày gặp lại Nhất Bảo, Mai Mai lại càng suy nghĩ về anh ấy nhiều hơn. Và câu hỏi lặp lại trong đầu cô nhiều nhất đó là: Nhất Bảo đang ở đâu? Và: Tại sao Nhất Bảo không đến tìm cô?
Và chiều nào sau khi tan ca, Mai Mai cũng đến BengBeng Bar với hy vọng có thể gặp được Nhất Bảo ở đây.
- Giám đốc. Giám đốc.
- Ừm.. Có chuyện gì à?
- Cô đang lo lắng cho dự án ở Đà Nẵng ạ? Mọi thứ sẽ ổn thôi, cô cứ yên tâm đi.
Cô trợ lý động viên Mai Mai mặc dù những gì cô ta nói chẳng liên quan gì đến chuyện Mai Mai đang nghĩ đến thất thần.
Dù vậy Mai Mai cũng gật đầu cười nhẹ với cô trợ lý.
- Chủ tịch cho gọi cô. – Cô trợ lý thông báo.
Côc. Côc.
- Vào đi. – Tiếng của chủ tịch tập đoàn Nhất Mai – ông Mai Lâm.
- Chủ tịch cho gọi có việc gì vậy ạ? – Mai Mai hỏi.
Từ khi bước chân vào công ty cô luôn tỏ ra mình là một nhân viên của công ty chứ không phải con gái của ngài chủ tịch. Nhưng sự thực và trong mắt của các nhân viên khác thì cô lại là người lạnh lùng khó gần, và họ cho rằng đó là bệnh của cô đại tiểu thư này.
- Dự án ở Đà Nẵng đến đâu rồi?
- Chỉ còn xuống tận nơi khảo sát thực tế, nếu không có vấn đề gì thì có thể xuất vốn tiến hành được rồi, thưa chủ tịch.
Ông Lâm gật gật đầu nhìn Mai Mai vẻ dò xét: