Còn Hải Nam và ông Lâm, không hẹn nhưng cả hai đều thi thoảng lại đưa mắt nhìn Mai Mai một cái.
***
Sau bữa cơm hôm đó, Mai Mai lại liên tiếp các ngày về muộn.
- Đã 10h30 rồi đó. Sắp sang ngày mai rồi, em vẫn chưa chịu về à?
Tiếng người nam đột nhiên vang lêm trong phòng làm việc khiến Mai Mai không khỏi giật mình.
- Tại sao anh vào được đây? Anh đến đây làm gì?
Gương mặt Mai Mai bình thường tuy là vô cảm nhưng lúc này thì có phần khó chịu ra mặt.
Hải Nam không trả lời, tiến gần hơn về phía bàn làm việc của Mai Mai, nói:
- Công việc để mai làm cũng được, đừng gắng sức quá, không tốt cho sức khỏe đâu.
- Sức khỏe của tôi, tôi tự biết.
Mai Mai nói rồi lại cắm đầu vào đống giấy trước mặt. Hải Nam lẳng lặng quay đi. Tưởng anh ta ra về, ai dè, anh ta đi đến chỗ bàn uống nước ngồi phịch xuống ghế đối diện với bàn làm việc của Mai Mai.
Dù không nhìn thấy, nhưng Mai Mai cảm thấy được ánh mắt của Hải Nam đang nhìn mình không chớp mắt.
‘Kệ. Xem anh ngồi đó được đến bao giờ???’
Thời gian cứ thế trôi, không biết đã bao lâu trôi qua.
Về cơ bản, mọi việc đã đâu vào đó rồi. Mai Mai mỉm cười, cô lấy ghim dập đống giấy lại thành tập.
- Uida.
Chẳng hiểu sơ ý thế nào cô dập luôn vào đầu ngón tay mình.
Hải Nam vội chạy đến, giằng lấy bàn tay cô xem xét.
- Sao lại không cẩn thận như thế chứ?
Tại quá tập trung làm việc nên cô đã quên luôn là Hải Nam đang ở trong phòng. Khi anh ta vừa chạy đến cô đã hơi bất ngờ.
- Không sao.
Mai Mai giật tay về nhưng đã bị Hải Nam giữ chặt.
Tuy không bị cái ghim dính luôn vào tay nhưng do vết thương ở đầu ngón tay nên máu ra nhanh và nhiều, hơn nữa lại vô tình dập phải nên vết thương cũng khá sâu.
Hải Nam rút vội mấy tờ trong hộp giấy ăn quấn lên đầu ngón tay Mai Mai.
- Đợi anh ở đây.
Nói rồi Hải Nam định đi ra ngoài, Mai Mai nói:
- Băng Urgo tôi có.
Mai Mai dùng cái tay còn lành lặn lục lọi trong túi xách, lấy ra được một nắm băng Urgo để lên trên bàn.
Cô lấy một cái đang loay hoay không biết làm sao để bóc nó ra thì Hải Nam đã cầm lấy làm thay cô.
Đầu ngón tay của Mai Mai đã được Hải Nam quấn cho bao nhiêu là giấy thế mà máu đã ngấm ra lớp giấy ngoài cùng rồi.
- Đưa tay đây.
Hải Nam nói vậy nhưng không chờ Mai Mai phản ứng gì đã lại cầm tay cô, bỏ ra mấy lớp giấy đã thấm đầy máu, để lộ ngón tay với lớp máu loang lổ đã gần khô.
Hải Nam cẩn thẩn lấy giấy sạch thấm nước lau đi phần máu bị loang ra, rồi mới băng vết thương lại. Trong lúc làm, động tác thì rất cẩn thận nhưng nét mặt của anh ta lại hơi ma mãnh.
- Lúc cô cười nhìn đẹp lắm. – Hải Nam nói.
Mai Mai nhìn cậu ta chẳng hiểu gì cả.
Hải Nam cười, nói:
- Chỉ là một nụ cười rất tự nhiên nên chắc cô không để ý. Nếu có thể tôi rất muốn cô có thể cười thật nhiều.
Câu nói của Hải Nam rất có thành ý nhưng đối với Mai Mai, câu nói ấy gần như lại đang gõ một nhịp lên cánh cửa đóng kín trong cô.
Trước đây cô chẳng phải đã từng là một cô gái rất hay cười sao. Đúng, đúng là nụ cười của cô rất đẹp. Bởi trước đây, mỗi khi nụ cười của cô xuất hiện nó đều phản ánh tâm trạng của cô khi đó. Cô hay cười bởi vì trong lòng của cô khi đó dường như chẳng bao giờ có chuyện gì phiền não. Và nụ cười của cô thánh thiện đến lạ kì. Nhưng từ đâu mà cô lại thay đổi như ngày hôm nay! Là ai đã làm thay đổi con người cô!
- Mai Mai, em sao thế? – Hải Nam hỏi, lay nhẹ người Mai Mai.
Mai Mai lắc đầu. Vết thương đã băng xong từ lúc nào.
Hải Nam nhìn Mai Mai ánh mắt ân cần chưa từng thấy ở anh ta.
- Em có rất nhiều tâm sự, đúng không? Đã bao giờ em nghĩ sẽ chia sẻ nó không?
Đôi mắt của Hải Nam, một lần nữa nó lại đang xoáy sâu vào Mai Mai.
Mai Mai quay mặt ra chỗ khác tránh ánh mắt đó.
- Tôi chẳng có chuyện gì hết.
- Dù có khác những cô tiểu thư khác thế nào thì em vẫn cứ là một đại tiểu thư. – Hải Nam nói.
- Anh có ý gì?
Cô thu lại bàn tay của mình đang nằm trong tay Hải Nam.
Hải Nam cười:
- Đi ăn đêm đi.
Mai Mai nghe thấy ‘ăn đêm’ thì thấy bụng mình réo eo éo, lấy điện thoại xem giờ.
11h30.