- Tôi... tôi – Nó ấp úng.
- Vậy tôi hiểu rồi! Tôi yêu Lâm Duy lắm, cô biết không? Nhưng cô, chính cô là người đã cướp mất cậu ấy của tôi. Tại sao cô lại đến cơ chứ? Tại sao lại phải nhất định là Lâm Duy, thế giới này ko còn con trai nữa hay sao? Cô có biết cậu ấy đã thay đổi nhiều lắm ko? Tất cả là vì cô, Lam Bình ạ. Tôi có làm gì có lỗi với cô đâu, tại sao lại cướp đi Lâm Duy của tôi? – Thiên Kỳ không thể nào kìm lòng nữa rồi, cô phải nói ra, phải hỏi rõ.
- Có lẽ bạn hiểu nhầm gì đó rồi! Bạn yên tâm, đến một thời gian nhất định, tôi sẽ rời xa anh ấy và trả anh ấy cho bạn. Lâm Duy.... không hề yêu tôi. – Nó đã đau xót biết nhường nào khi nói ra những lời ấy. Tình cảm không được đền đáp thì có gì đáng nói cơ chứ?
Thiên Kỳ ngước nhìn nó nhưng nó đã rời khỏi vị trí cũ. Nó quay mặt đi và không hiểu sao lại thấy sống mũi cay cay. Nó khóc sao? Phải, nó khóc, nó khóc rồi, khóc vì một người...
==================================
Đêm nay bằng mọi giá, nó phải ngủ, nó không thể làm cô dâu với hai đôi mắt thâm quầng được. Nó nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra, mở mắt ra lại nhắm lại.
- Bây giờ thì ngủ đi, ngủ đi nào Lam Bình... – Nó tự nói với mình rồi chìm vào giấc ngủ.
- Mẹ ơi, sao mẹ lại nằm đó, sao không dậy hả mẹ? Hức....hức.... mẹ ơi! Sao không ôm con nữa, lạnh lắm mẹ ơi, mẹ ơi! – Một con nhóc 5 tuổi khóc rống lên thảm thiết và tiếng khóc chìm vào không gian hiu quạnh.
- Lam... Bình.... con gái. – Người phụ nữ nằm dưới nền thều thào.
- Mẹ ơi, con gái nè mẹ. Mẹ dậy chơi với con đi. – Nó bấu víu vào người mẹ, hương hoa từ người mẹ và hơi ấm từ người như sưởi ấm lòng nó nhưng nó thấy lạnh lắm, cái cảm giác mà những người thân yêu nhất sắp bỏ rơi nó mà đi...
Mẹ nó cười, nụ cười hiền hậu mà dưới thứ ánh sáng mờ ảo, nó có thể thấy được, cảm nhận được mẹ đang cười với nó. Mẹ cười nhưng đó là nụ cười cuối cùng, mắt người phụ nữa nhắm lại và từ từ chìm vào giấc ngủ ngàn thu. Nụ cười vụt tắt trên đôi môi ấy. Không cười nữa, mãi mãi không thể cười với nó nữa.
- Mẹ ơi... hức.... hức.... – Nó ôm lấy mẹ mình nhưng máy bay đột ngột nghiêng sang bên làm nó bị xô dạt vào một góc tường và ở đây, nó gặp ba mình, ba nó giờ chỉ là một thi thể lạnh ngắt. Khuôn mặt nghiêm nghị ấy, nó sợ lắm nhưng lúc này, nó càng sợ hơn khi đôi mắt ấy ko nhìn nó, ko dõi theo bước nó nữa rồi.
- Ba... ba đừng dọa con, con biết lỗi rồi mà, con sẽ ngoan, ko quậy phá nữa. Ba tỉnh dậy đi ba, ba cầm roi đánh con đi ba, đừng nằm vậy mà ba... hức... ba ơi. – Nó ôm trọn khuôn mặt của ba vào vòng tay nhỏ bé của mình rồi bò lồm cồm vào đống hành lý rơi vung *** sau khi bị bọn người lạ lục soát.
- Đây rồi! – Nó cầm cây roi và bò lại gần ba mình rồi cố nhét cây roi vào bàn tay lạnh của ba – Ba cầm đi, con xin ba đấy.... cầm đi ba, ba vung roi đánh con đi... sao ba ko đánh? Con nằm xuống rồi nè – Nó luống cuống cầm tay ba và tự đánh vào người mình, vừa đánh, nó vừa khóc, nước mắt rơi ôm trọn lấy khuôn mặt nhỏ - Ba ơi, con ko trêu cậu bạn lớp trưởng nữa, con ko trèo lên cây chơi cùng đám bạn nữa, ba đánh con đi, con không làm ba buồn nữa, không tránh những trận đòn của ba sau lưng mẹ và ông nữa, ba tỉnh dậy đi ba... hức... – Nó lắc đầu rồi nấc lên đau khổ. Rồi chợt nhớ ra điều gì đó, nó loạng quạng đứng dậy, gọi lớn:
- Ông ơi, ông đâu rồi?
Ông của nó, ông của nó đâu rồi? Nó nhìn quanh. Tối thật, nó tiến lại gần ô cửa số để lấy chút ánh sáng rồi giật mình khi nhìn thấy ông thân yêu đang ngồi tựa vào tường, đối diện với cửa số. Ông bất động, ông cũng giống như ba mẹ nó, ông ko trả lời nó nữa rồi.
- Ông... – Nó hy vọng sẽ được nghe thấy giọng nói ấm áp ấy, ông sẽ nhìn nó mà cười, rồi nó sẽ ngã vào lòng ông, sống trong vòng tay che chở và bảo vệ của ông nhưng... nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng, là ảo tưởng mà thôi!
- Ông mở mắt nhìn cháu đi ông, ông cũng bỏ cháu đi rồi sao? Ông ko thương cháu nữa sao ông? Ba ko đánh cháu nhưng cháu vẫn cần ông, cần ông bên cháu ông ạ... hức... – Nó sà vào lòng ông, ôm lấy ông nhưng ông không thể ôm nó nữa rồi.
Nằm trong tay ông, nó nhìn trời đêm qua ô cửa nhỏ. Ngôi sao bên cạnh mặt trăng sáng lấp lánh.