- Anh... anh Jun?!? – Nó và bé Jen ngạc nhiên.
- Là...là anh à? – Con nhóc cũng ngạc nhiên không kém khi nhận ra tên con trai đầu tiên làm con nhóc chủ động nói chuyện.
- ĐI ĐÂU GIỜ NÀY VỀ? – Jun không để ý gì đến hai người còn lại, chỉ lao vào nó mà chực ăn như một con hổ đói lâu ngày – SUÝT NỮA THÌ BÁO CẢNH SÁT RỒI ĐÓ NHỎ KIA.
- Hơ...anh bảo em dẫn bé Jen đi chơi mà! – Nó thanh mình.
- Chơi mà 11h30 mới về, có biết trẻ con đi chơi đêm nguy hiểm lắm không? – Jun hơi hạ giọng.
- Anh Jun... anh sao lại cầm con dao lăm lăm thế kia? Jen sợ... – Jen níu áo Jun nũng nịu.
- Tại nhóc hết đó! Đang gọt trái cây ăn thì bị pama đuổi ra khỏi nhà để tìm nhóc. – Jun xoa đầu Jen rồi quay sang cô gái bên cạnh, chết đứng khi nhận ra cô gái đó.
Nó hươ hươ tay trước mắt Jun, ghé vào tai rồi...thì thầm:
- Hai người quen nhau hả? Chuyện tình sét đánh sao?
Bé Jen tủm tỉm cười làm hai nạn nhân trong cuộc bối rối.
- Chào! – Di đánh trống lãng, tránh ánh mắt soi mói của nó và bé Jen.
- Thật ko ngờ lại gặp bạn ở đây! – Jun gãi đầu.
- Về thôi Lam Bình – Kéo tay nó – Chị chào Jen nhá! – Nháy mắt với bé Jen nhưng với Jun thì chỉ một câu củn lủn như lúc nãy – Chào!
Không hiểu sao, anh chàng lại thấy thất vọng cực kỳ. Ít ra ấn tượng về cô nàng này cũng không thể phai nhanh đến vậy được!?!
- Hôm nay rất may là em không bị mắng, tất cả là nhờ ai đó – Nó đá lông nheo rồi nghiêng đầu về phía Băng Di, cô bạn không nói gì, chỉ lẳng lặng leo lên xe.
Jun nhìn theo chiếc xe màu vàng chanh khuất dạng rồi cũng nhanh chóng dẫn cô em gái nghịch ngợm vào nhà, trên tay vẫn lăm lăm cây dao gọt hoa quả...
==================================
- Băng Di, Hân Hân, đi ăn nào! – Nó khoác tay hai cô bạn rồi kéo xuống canteen.
Không biết là cố tình hay chỉ là vô ý, nó lôi bạn mình ngồi ở cái bàn khuất đằng sau mà lúc bấy giờ đã có bốn chủ sở hữa. Là BF.
- Có nhất thiết phải ngồi bàn này không? – Lâm Duy nhăn nhó.
- Có, nhất thiết phải là bàn này! – Nó nháy mắt rồi ngồi xuống.
Thức ăn dọn ra và điều đặc biệt không hiểu sao bữa ăn trưa này toàn những món...cay. Nhìn vào là một màu đỏ chói lóa. Nó mặc kệ, nó biết ai là người bày trò nhưng mà nó đâu phải là con người dễ bị hạ gục đến vậy. Hít một hơi thật sâu, nó húp lấy húp tô canh đầy ớt.
Hân Hân làm quen với những món cay từ lúc mới bước vào công việc nội trợ nên việc ăn những món này là không hề quá sức đối với cô.
Nhưng còn một người, một người ngồi cạnh nó thì mồ hôi rịn cả trên trán, răng cắn chặt lấy đôi môi đỏ mọng, hai tay xiết vào nhau và lâu lâu lại run lên.
- Di, bạn không ăn được cay sao? – Nó quay sang hỏi.
- Lớn thế rồi mà đến món cay cũng không ăn được. – Jun vừa gắp lấy gắp vừa lên tiếng mỉa mai.
-......... – Con nhóc nhíu mày nhìn chàng trai vừa nói.
- Tôi nói không đúng sao? Bạn ko ăn được cay còn gì? Mà hình như con nít mới sợ cay như vậy? Mồ hôi chảy đầy trên mặt rồi kìa – Anh chàng vẫn không tha.
-.........
- Người không ăn cay sao lúc đầu còn đi chung đêr ăn cơ chứ? – Jun, quả thật chính cậu cũng không hiểu sao mình lại nói những lời thế này?
“RẦM” Tiếng đập bàn làm những chiếc dĩa thức ăn trên mặt bàn rung chuyển. Con nhóc đứng dậy rồi bước ra khỏi canteen.
Nó và Hân Hân cũng vội chạy đuổi theo, không quên ném cho Jun một ánh nhìn nãy lửa.
- Jun, cậu sao vậy? – Lâm Duy lay vai Jun.
- Trước giờ có thấy cậu ta nói cô gái nào nặng lời vậy đâu? Dân sát gái mà! – Nguyên Hoàng khó hiểu.
Chỉ có Key là im lặng, anh nhìn theo con nhóc đang bỏ chạy rồi lại nhìn gương mặt thẫn thờ, đờ đẫn của Jun, khẽ lắc đầu...
Ra về, nó lại “cặp kè” cùng chồng. Trên xe cứ thở dài mãi, nó lo cho Băng Di, không hiểu vì sao phản ứng ghê vậy? Chắc là lòng tự trọng cao ngất và không muốn ai trêu là con nít. Mà Jun cũng quá đáng thật, hôm qua còn tưởng hai người này sẽ là một cặp trời sinh, ai ngờ hôm nay lại như nước với lửa.
“I'll come running, to see you again
Winter, Spring, Summer or Fall,
All you've got to do is call,
And I'll be there, yes I will,
Điện thoại Lâm Duy réo. Không biết đầu dây bên kia nói gì, chỉ thấy ămtj câu tái nhợt rồi đanh lại vẻ giận dữ. Cậu đột ngột quay xe mà không hề để ý trên xe còn có một người khác ngoài cậu...
Xe chạy với tốc độ kinh hoàng. Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên nhưng nhìn mặt Lâm Duy, nó vẫn thấy sợ, rất sợ...