- Lam Bình. Cô không vào à? – Thiên Minh bước lại phía nó, nở nụ cười quen thuộc.
- À... umk, tôi chuẩn bị vào – Mặt nó hiện lên sự đau khổ.
Thiên Minh nheo mắt nhìn nó khó hiểu rồi toan bước đi.
- Này anh! – Nó gọi lại.
Cậu quay lại nhìn nó như muốn hỏi.
- Anh cho tôi mượn vai anh một lát được không? – Nó nhăn nhó cầu xin Thiên Minh. Nếu không phải là bất đắc dĩ thì đời nào nó chịu hạ mình như vậy nhỉ?
Thiên Minh tròn xoe mắt nhìn nó nhưng cũng bước lại gần cho nó mượn vai.
Nó bám vào vai Thiên Minh như người chết đuối túm được phao. Hai người bước chậm chậm vào trong. Vừa đi, Thiên Minh vừa ghé vào tai nó, thì thầm:
- Mượn xong có trả không vậy?
- Tất nhiên! Sao? Muốn lấy luôn hả? – Nó vênh vênh.
- Không. – Thiên Minh cười xòa rồi thủ thỉ vào tai nó – Nhưng hôm nay trông cô rất xinh đấy.
May mà đèn không sáng lắm nên cậu mới không thể thấy được hai gò má nó đỏ ửng lên. Một người như Thiên Minh mà cũng biết khen người khác cơ đấy?
- Cảm ơn! – Nó cười.
- Không sao. – Cậu nói một câu xã giao thông thường rồi bước đi.
Nó lại một mình.
Quay góc nhìn về với sân sau của căn biệt thự. Chiếc xích đu có gắn những trái tim hồng kim lấp lánh trong ánh đèn mờ mờ và ánh sáng của ông trăng huyền hoặc đung đưa theo nhịp chân của hai con người.
- Tớ biết là cậu yêu tớ. Tớ cũng biết mình không nên ghen tuông vớ vẩn với cô ta nhưng Lâm Duy à, tớ không làm được. – Thiên Kỳ thở dài.
- Thiên Kỳ à. – Câu nói này người ta vẫn thường dùng khi không biết nên làm thế nào để an ủi đối phương.
- Nhìn hai người nói chuyện với nhau rất hợp. Cách cô ta nhìn cậu làm tớ cảm thấy tủi. – Lại thở dài.
- Không có đâu, cô ta ghét tớ còn chưa hết nữa là. – Lâm Duy thanh minh.
- Cậu ngốc thật! Cô ta thích cậu lắm đấy. Cậu không biết điều đó sao? – Thiên Kỳ nhìn xoáy vào mắt cậu. Bằng một giác quan đặc biệt nào đó, cô có thể cảm nhận được rằng nó chính là người có thể thay đổi hoặc thậm chí là chiếm lấy người con trai cô yêu từ tay cô.
- Không có chuyện đó đâu. Làm sao có thể. – Cậu mỉm cười tự trấn an mình và cô bạn gái.
- Tại sao cậu không hỏi thẳng cô ta? Coi như đó là món quà sinh nhật cậu dành cho tớ. – Thiên Kỳ ngã đầu vào vai Lâm Duy rồi cả hai người cùng nhìn vào một điểm vô định trên bầu trời nhiều sao kia.
Nó chán ngấy cái cảnh ngồi yên một chỗ vì dù sao nó cũng là con người ưa vận động
Giận dữ quay lại nhìn cái tên dở hơi đang níu tay nó nhưng mắt nó đã hóa tròn xoe khi nhìn thấy Lâm Duy. Cậu đang níu tay nó, còn Thiên Kỳ lại ôm lấy cánh tay kia của Lâm Duy.
- Cô thích tôi phải không?
Chap 52
- Cô thích tôi phải không?
Nó đứng hình ngay sau câu hỏi đó. Mắt nó dán chặt vào Lâm Duy, toàn thân đóng băng bởi ánh nhìn của cậu.
Mọi người xung quanh nhìn chằm chặp vào nó đầy soi mói. Dĩ nhiên vì hai nhân vật đang đứng trước mắt nó có thể coi là quá nổi. Thiên Kỳ nhìn nó, đôi mắt ánh lên niềm thương hại, sự ghen tức, và một chút ít hài lòng. Nhưng trong mắt nó, những hình ảnh đó, Thiên Kỳ và cả mọi người vây quanh dường như mờ nhạt hẳn. Chỉ có Lâm Duy, chỉ có đôi mắt lạnh và cương quyết của cậu là rõ hơn tất, sáng hơn tất và tất nhiên là nó sợ hơn tất.
Nó vẫn đứng yên bất động.
“Không phải vậy! Tôi không thích anh!” – Đó là một câu nói với tất cả sự nổ lực, gượng ép và có thể xem là câu trả lời đầy hợp lý trong hoàn cảnh này. Nhưng câu nói đó đã bị nó kìm nén, ứ đọng trong cổ họng và không thể thoát ra được. Tại sao nó không thể nói? Chỉ một câu nói đơn giản thôi mà? Nhưng câu nói đó lại không dễ với nó. Bởi đó là cả sự lừa dối, còn nó...nó không thể lừa dối chính con tim mình. Phải, nó thích Lâm Duy
Mọi người nhìn nó, nó chẳng thèm để ý. Thiên Kỳ nhìn nó, nó coi như không. Còn Lâm Duy nhìn nó, nó lại thấy ngộp thở và hơi đau. Ít nhất đây không phải là tình huống mà nó mong muốn sẽ xảy đến.
Không gian im lặng dường như để chờ đợi câu trả lời từ nó. Nhưng nó không thể đáp ứng nhu cầu ấy được.
Chợt, tay nó bị kéo đi thật mạnh trong khi tay kia vẫn nằm gọn trong tay Lâm Duy vẫn còn vương hơi ấm. Nó ngoảnh mặt nhìn lại mà không chỉ một mình nó, tất cả thảy các con mắt đều nhìn vào “kẻ xen ngang kia”.