Có lẽ Thiên Bảo đã sai với cái lời ngụy biện ở trên. Cậu bảo nhìn thấy nó khóc nên mới khó chịu và bức bối nhưng thực ra... nó đâu có khóc...
Hân Hân rẽ vào một con hẻm nhỏ đủ bóng tối để che đậy đi cơn giận dữ cũng như chính cái sự yếu đuối sâu thẳm trong lòng nó. Bất lực ngồi xuống đường, nó gục mặt xuống và bắt đầu....khóc.
Chính nó cũng phải ngạc nhiên vì với cái tính cách mít ướt đó, nó lẽ ra phải khóc khi Thiên Bảo nói rằng ghét nó. Đầu óc nó giờ đây trống rỗng, tai ù ù và chỉ vang lên quanh nó cái âm thanh lạnh buốt:
“Tôi ghét bạn!”
“Tôi ghét bạn!”
Nó nghĩ rằng Thiên Bảo đã bắt đầu có chút tình cảm gì đó với nó từ cái lần cậu cứu nó khỏi quán bar. Nó ngốc thật! Nó thừa nhận rằng mình ngốc. Ngay cả khi nghe đoạn đối thoại mà Uyên Vân ghi lại tỉ mĩ, nó vẫn không tin đó là sự thật. Nó mong rằng đó chỉ là lời nói vô thức của Thiên Bảo. và nó thật khờ khi đã mong như vậy.... Bởi hơn ai hết, nó hiểu rằng... Thiên Bảo chẳng bao giờ nói đùa!
- Mình ghét cậu! Ghét vô cùng! Hức.... Tại sao chứ? Tại sao cậu cứ làm cho mình hy vọng rồi lại thất vọng như một con nhỏ ba tuổi dại khờ xây ngôi nhà cát rồi cuối cùng đành thẩn thờ nhìn ngôi nhà biến thành cát biển mềm mại.... Tại sao chứ? Nếu mình là con nhỏ ngốc nghếch đó thì cậu... Hoàng Thiên Bảo... cậu chính là làn sóng tàn nhẫn và lạnh lùng. Mình ghét cậu... Mình ghét cậu.... mặc dù mình yêu cậu nhiều lắm... hức.... – Nó để mặc cho nước mắt ướt đẫm khuôn mắt. Nó phải khóc, khóc cho thỏa cho đến khi nào nó hết yêu... nó hết đau, nó mới có can đảm ngưng khóc và đối mặt để gượng dậy đi tiếp. Nhưng nó biết nếu đợi đến lúc ấy thì có lẽ nó chẳng còn nước mắt để khóc thương nữa rồi!
Vẫn biết yêu là đau....
Đó là một quy luật không đời nào thay đổi....
Nhưng tại sao con người ta vẫn bảo là yêu không hối tiếc....
Vậy có thể hiểu rằng người ta chấp nhận “đau” không hối tiếc hay không???
Chap 47
Như thường lệ, nó bước lên xe đi học. Ngồi cùng với một tài xế mặt mày “tối sủa” thì mặt nó chắc cũng chẳng thể “sáng sủa” hơn được.
- Quả là không sai, anh chẳng khác nào cái xác cả. Một cái xác vô hồn! – Nó bắt đầu trêu chọc nhưng Lâm Duy chẳng xem lời nó đáng giá kí lô nào, cậu vẫn thản nhiên lái xe.
- Anh xem tôi là không khí đấy hả? – Nó hơi bực.
- Biết vậy thì ngồi yên! – Lâm Duy nãy giờ mới cất giọng nhưng cái điệu đó là nó phát ớn.
- Tôi quên mất một điều! – Nó cúi mặt, mím môi.
Chẳng đợi Lâm Duy hỏi, nó nói tiếp:
- Điều kiện của tôi...tuần trước! – Nó ko thể nhịn cười nổi nhưng nụ cười có vẻ tế nhị hơn.
- Muộn rồi! – Lâm Duy nhếch mép.
Nó tức anh ách mà chẳng làm gì được. Đâu phải nó cố ý quên đâu cơ chứ? Chỉ là quá nhiều chuyện làm nó không nhớ nổi thôi mà! Nhưng nó đâu phải là hạng thường, nó quay ngoắt sang Lâm Duy.
- Vậy thì anh nghe cho rõ điều kiện tuần này đây! – Nó hạ giọng và nhấn mạnh – Tôi muốn.... anh cười...
- Được rồi! – Lâm Duy cắt ngang lời nó, rồi cũng nở nụ cười trên môi, nụ cười mà vừa nhìn qua cũng tràn đầy nét giả tạo và gượng ép.
- Chưa hết, tôi đã nói xong đâu! Tôi muốn anh cười.... suốt tuần này! – Vừa nói xong, nó lên cơn cười man dại, còn Lâm Duy vừa nghe xong đã lệch tay lái, chiếc xe suýt nữa thì đâm cột đèn.
- Cô hâm à? – Lâm Duy gắt, cậu vẫn chưa tưởng tượng được hình ảnh của mình khi đứng cười như một tên điên mà lại đóng vai tên điên đó suốt tuần.
- Giờ anh mới biết sao? – Nó lè lưỡi trêu rồi bước xuống xe – Cứ cười đi nhé!
Lâm Duy tức giận đấm vào vôlăng.
“Cô ta nghĩ mình là ai?”
- Hân Hân, mình nhớ bạn quá à! – Nó chạy đến chỗ Hân Hân rồi ôm chầm lấy cô bạn.
- Mình cũng vậy! – Hân Hân đáp trả bằng giọng điệu và cái xiết tay mệt mỏi.
- Bạn... sao vậy? – Nãy giờ, nó mới để ý đến “nhan sắc” của cô bạn. Đôi mắt thâm quầng, đỏ hoe có lẽ đã khóc rất nhiều.
- Không sao! Mình ổn! – Hân Hân trấn an bằng một nụ cười nhưng ai mà tin cho được khi mà nụ cười đó chẳng ánh lên chút sức sống nào.
Trong giờ học, một mảnh giấy nhỏ được chuyển đi từ bàn này sang bàn khác, hầu hết những học sinh trong lớp đọc xong đều khúc khích cười rồi chuyền cho đứa khác.
Bất ngờ thật khi mảnh giấy kia rơi vào tay nó, cơ mặt tối sầm lại khi vừa đọc. Đủ mọi nét chữ, đủ mọi màu mực trộn lẫn trong cái mảnh giấy kia. Nó đưa tay vò thành một cục rồi mím chặt môi. Hân Hân nhìn nó, mặt mày lo sợ nhưng dường như nó biết cô bạn đang nghĩ gì.