- Lam Bình, bạn đâu rồi? – Hân Hân tuyệt vọng – Mình xin lỗi, nếu không phải vì mình bị ốm thì bạn đã có thể về nhà cùng mình rồi! híc! – Đúng là cô nàng mau nước mắt mà.
- Lam Bình!!! – Key hét lên.
- Này, con nhỏ kia, ở đâu thì chui ra nhanh cho mấy “anh” đây được nhờ. – Jun dù lo nhưng cái khiếu hài hước luôn chiếm trọn những câu nói.
Nguyên Hoàng... cậu ta có vẻ rất lo lắng cho nó, mặt cậu hiện lên những nét khó hiểu. Chẳng ai hiểu cậu nghĩ gì....
“Sao mình lại lo cho con nhỏ đó như vậy? Mình.... thích... sao? Có lẽ là vậy? Mấy ngày nay nhìn thấy cảnh Lâm Duy đưa đón Lam Bình, nhìn hai người đó cười nói vui vẻ, lại thấy buồn và căm tức. Dù sao thì Lâm Duy cũng ko phải là bạn trai và cậu ta cũng không thích Lam Bình, mình sẽ không để tuột cơ hội đâu! Nhất định thế? Lam Bình.... em ở đâu?”
Dòng suy nghĩ chạy đều trong suy nghĩ của Nguyên Hoàng, cậu ta tìm khắp mọi ngõ ngách, mặc cho mồ hôi nhễ nhại.
Phần Lâm Duy, cậu vẫn đăm chiêu theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình, cậu có lo cho nó không? Ừ thì cũng có nhưng đâu đủ nhiều đến nỗi phải nghĩ rằng cậu thích nó cơ chứ? Không bao giờ có chuyện đó. Người cậu thích suy nhất chỉ có một, đó là Thiên Kỳ...chỉ Thiên Kỳ mà thôi....
Bất giác, cậu nhìn thấy một con đường... mới tạo bởi những dấu chân người. Những đám cỏ úa vàng tạo thành một dãy dài mờ nhưng nếu quan sát kỹ vẫn có thể thấy rõ. Chứng tỏ rằng có ai đó đã dẫm lên chúng.
Chap 42
Một ý nghĩ gì đó thôi thúc cậu bước đi, đi về phía trước. Đi mãi mà không thấy có dấu hiệu gì kết thúc cái con đường kia. Một lúc nào đó, cậu nản chí và toan quay lưng bước đi thì một tiếng rên nho nhỏ lọt vào tai. Cậu bước lại gần đó và đập vào mắt cậu là nó. Nó đang ngồi co ro bên tảng đá to lớn, tóc xõa dài và ướt sũng, có phải là vì trận mưa đêm qua.
Lâm Duy chạy ngay đến chỗ nó, mặt nó tái mét và người nó lạnh ngắt, chẳng còn dấu hiệu nào của sự sống.
- Ư....ư... – Nó rên.
- Lam Bình, cô... đừng sợ, tôi đến cứu cô rồi này. – Lâm Duy ôm lấy nó, người nó lạnh như băng. Cũng may đây là rừng, có mấy cái cây tán rộng che cho nó chứ không thì nó cũng đã chết vì lạnh rồi.
- L..ạ..n..h... – Nó lắp bắp, môi tím tái.
- Đồ ngốc, làm gì mà ra nông nổi này hả?
Nói rồi, Lâm Duy sực nhớ đến cả bọn, cậu lấy điện thoại bấm bấm:
- Alo, Key, tau tìm thấy cô ta rồi!
- <Đang ở đâu?>
- Trong rừng thôi chứ biết ở đâu?
-
- Xem thường vừa thôi, nói cả bọn rút rồi đặt chỗ trước ở bệnh viện Thành phố đi, lát nữa tao đem cô ta đến đó.
Nói rồi cậu cúp máy cái rụp
Cậu nhìn nó, ướt từ A đến Z, giờ mà bế nó đi nữa để cho gió có cơ hội len lỏi, chắc nó ko chịu được mất.
Không hiểu cái ý nghĩ điên rồ nào đã thôi thúc cậu chạm tay vào cúc áo nó.
“Tách” Chiếc cúc áo đầu tiên được mở ra, âm thanh vang vọng.
Bất giác, bàn tay lạnh ngắt của nó chạm vào tay cậu, nói là chạm vì nó không đủ sức để cầm lấy cái khối âm ấm ấy nữa.
- Làm... gì? – Nó nói khẽ.
- Cởi áo cho cô chứ làm gì? – Lâm Duy nói rồi đưa tay vào chiếc cúc áo thứ hai kêu “tách”
- Anh....dám....
- Sắp chết rồi mà còn đanh đá hả? Nếu không làm thế, tôi sợ cô sẽ chết vì lạnh mất! – Miệng nói tay làm, cậu đã gỡ được chiếc cúc thứ ba.
Nó dùng hết sức đẩy tên chồng kia ra xa, nó thà chết còn hơn. Vì thấy nó cố chấp, Lâm Duy đành hy sinh nụ hôn của mình, kiss lên môi nó. Nó sững sờ trong vài giây và vài giây cũng đủ để Lâm Duy thi hành tội ác. <đừng liên tưởng bậy bạ nha>
- Xong rồi! – Cậu thông báo.
Lúc nãy, Lâm Duy đã cởi áo mình mặc cho nó vì sợ quần áo ướt dễ nhiễm lạnh. Nó đưa tay lên tóm lấy cổ áo của mình, rồi gục đầu ngủ ngon lành.
Cảm giác lâng lâng như là ai đang bế nó vậy. Không phải như mà là thật, Lâm Duy đang cố mò ra khỏi khu rừng và cuối cùng thì cậu cũng đã đưa được nó đến bệnh viện.
Cả bọn đã chờ sẵn ở đó.
- Sao lâu vậy? – Nguyên Hoàng nhìn Lâm Duy rồi quay lại nhìn nó, tiện thể nhìn luôn...cái áo mới của nó. – Mày...làm gì cô ấy?