- Sao con biết mà đến đây? - Ba chồng nó hỏi.
- Con... về nhà...hộc hộc... thì mấy bác giúp việc... hộc hộc....tường thuật lại...hộc...rồi chạy vào đây luôn? – Nó thở hổn hển như là...thiếu oxi.
Hai bệnh nhân chưa kịp nói được gì thì nó đã quay ngoắt lại, trao cho hai ánh mặt hình...đại bác, lúc này đã hoàn trả đủ oxi cho cơ thể.
- Hai cái con người vô trách nhiệm kia? Sao không chết đi mà còn vào bệnh viện làm gì? Làm ta phải chạy mấy chục cây số đến đây? Chết đi có phải ta đỡ chạy vì làm tang ở nhà rồi không? – Nó phun ra một tràng toàn những câu độc địa. Mấy con mắt của người lớn dán vào nó, hai chàng trai tặng cho nó một ánh mắt vô cùng... “trìu mến”
- Còn cô? Sao không chết đi, khỏi phải chạy, đỡ phải mệt? – Lâm Duy hét lên.
- Thôi, mấy cái đứa này, mua thêm mấy con vịt nữa là thành cái chợ được đấy! Muốn cướp đi sự im lặng của bệnh viện cũng không cần phải dùng đến bom nguyên tử chứ? – Ông nội nó mắng rồi...cười làm Thiên Minh, Lâm Duy và nó mặt giãn ra như cao su.
Bác sĩ đã đồng ý cho hai anh chàng xuất viện. Lúc ra đến cổng, nó quay sang Thiên Minh:
- Xin lỗi, vì tôi mà anh... – Nó nhìn Thiên Minh bằng ánh mắt e ngại.
Anh chàng không nói gì, chỉ nhếch mép cười, nụ cười không biết là “không sao đâu!” hay là “cô mà cũng biết nói xin lỗi à?”.
- Này, tôi đang nói với anh đó, sao không trả lời. Bộ vụ tai nạn tối quá làm anh... mất hết vốn liếng từ ngữ rồi à? À mà quên, vốn dĩ cái đó ánh có dâu mà mất nhỉ? – Nó cười...đểu.
Anh chàng nhếch mép rồi đi về chiếc xe đã đỗ sẵn ở cổng bệnh viện.
Nó ngẩn người nhìn theo cho đến khi Lâm Duy gọi mới chịu chui lên xe về nhà.
- Này tên chồng hắc ám kia, ăn! – Nó bưng tô cháo đến bên giường Lâm Duy, mời với dáng vẻ thô bạo.
- Nhìn cái mặt cô ăn mất cả ngon! – Lâm Duy càu nhàu.
- Oh! Vậy hả? vậy tôi xuống nhà nha! Trời ơi, ông nội bảo tôi lên... cho anh ăn, tưởng sẽ phải ngồi chết rú ở đây để xem tượng ăn, hì, giờ anh nói vậy, tôi xuống nhà nha, được giải thích rồi! – Nó nhảy cỡng lên rồi tông cửa ra khỏi phòng.
“Rầm” – Nó hôn đất với cái vẻ mặt không thể méo hơn được nữa.
- Haha....hihi... – Lâm Duy cười man rợn.
- Cười cái gì? Tôi cho anh không còn răng mà ăn cháo giờ! – Nó dơ nắm đám đe dọa.
- Hi... ha.... – Lâm Duy vẫn không ngớt cười. Nó lườm cậu một cái, quay ngoắt lại rồi từ từ tiến về phía... một kẻ điên đang cười với khuôn mặt đằng đằng sát khí.
Khoảng cách giữa nó với cái gường lúc này là 5 bước chân.... 5....4.... 3.... 2....1, chân nó chạm mép giường, đang định hành động thì:
- Lam Bình, con với Lâm Duy làm gì mà la hét om sòm vậy? – Mẹ Lâm Duy bất ngờ nói vọng vào từ ngoài phòng.
Thật không may, tiếng gọi đó làm hai nhân trong phòng khiếp vía, giật mình, nó luống cuống thế nào lại ngã dúi về phía trước.... híc.... và kết quả là... <đợi tập sau rồi biết nha>
Chap 34
Nó ngã dúi về phía trước bởi tiếng gọi của mẹ chồng.
- Ahhhhhhh, nóng quá. – Lâm Duy hét lên.
- Ơ, ơ...xin lỗi, anh có sao không? – Nó cuống quít đứng dậy.
- Cô mới là người có sao khi hỏi tôi câu đó đó! – cậu hét lên.
Chẳng là lúc nó ngã, Lâm Duy đang bưng tô cháo, tô cháo đổ úp vào tấm chăn
- Híc... tôi có cố ý đâu! – Nó run lên rồi vứt tấm chăn xuống đất.
- Cô định làm gì? – Lâm Duy đề phòng.
- Giúp anh chứ làm gì? – Nó chạm vào áo Lâm Duy làm anh chàng giãy nảy.
- Đừng động vào người tôi, cô....cô xuống nhà đi, tôi không cần ai giúp hết á!
- Là anh nói nha, tôi định giúp anh dọn phòng nhưng thôi, có lẽ người ta không muốn. – Nó hí hửng chạy xuống nhà, lần này có vẻ cẩn thận hơn vì không bị hôn đất nữa.
- NÀY, ĐỨNG LẠI ĐÓ! – Lâm Duy hét lên đầy bực mình.
Chiều hôm đó, nó lân la lại gần Lâm Duy.
- Cô muốn gì? – Lâm Duy tức tiết.
- .....
- Nói nhanh.
- Umk, tôi nghĩ ra cái yêu cầu cho tuần này rồi! – Nó thăm dò vẻ mặt của Lâm Duy.
- Cô lại bày trò quỷ gì ra thế? – Lâm Duy than thân.
- Đơn giản thôi! Anh dạy tôi... đi xe đạp! – Nó hí hửng.
- Ôi, Lâm Duy này mà cũng phải có ngày nhận một đệ tử... IQ thấp như cô hả? – Lâm Duy nói khích.
- Uk đấy, vì IQ tôi thấp nên mới là.... đệ tử của anh. – Nó vênh mặt – Không nói nữa. Khi nào anh rảnh đây? – Nó hỏi.