- Tên cậu là gì? – Thiên Minh hỏi.
- Thiên Bảo.... Hahaha.... Bị lừa rồi! – Thiên Bảo cốc đầu tên bạn.
- Thằng điên, muốn làm tớ thót tim à? Lần sau có chuyện gì thì nói với tớ, đừng hành động dại dột vậy. Có cần vì cô ấy mà cậu... – Thiên Minh lắc đầu, không muốn nhắc lại.
- Mà tại sao tớ lại vào đây? Tớ làm gì dại dột cơ? Vì cô gái nào? Cậu mớ à? – Thiên Bảo ngạc nhiên.
- Thật hay đùa vậy? Cậu không nhớ những chuyện bao ngày qua sao? – Thiên Minh đứng bật dậy, nửa tin nửa ngờ nhìn bạn.
- Những chuyện gì? – Thiên Bảo ngơ ngác.
- Hân Hân, cậu nhớ cô ấy chứ?
- Bạn gái cậu hả? Sao tớ không biết! – Thiên Bảo khẽ cười.
Thiên Minh bỏ ra ngoài sau câu nói của Thiên Bảo.
“RẦM” Cánh cửa phòng của bác sĩ bị đạp tung bởi Thiên Minh.
- Bác sĩ, tại sao bạn tôi lại như vậy? Cậu ấy nhớ mọi người nhưng lại quên một người.
- Một vùng kí ức của cậu ấy đã bị mất đi, đó chính là di chứng của tai nạn. Cậu thông cảm, chúng tôi đã cố hết sức rồi. – Vị bác sĩ ôn tồn.
- Vậy...vậy cậu ấy có thể nhớ lại không?
- Rất khó, cơ hội chỉ là 10%
Cơ hội chỉ là 10% thôi sao? Nhưng biết đâu thế lại tốt, cậu ấy có thể quên đi những kí ức không vui và sẽ sống tốt hơn.... Đúng vậy, cậu phải mừng cho Thiên Bảo vì vụ mất trí mới phải.
Thiên Minh vốn định trả thù nhưng....nhưng một tin động trời đã truyền đến tai cậu. Thiên Kỳ - cô em gái yêu quý của cậu – đang hẹn hò với Lâm Duy – thủ lĩnh của BF, kẻ thù của cậu. Những cấm cản của cậu đều bị hạ gục bởi cô em gái cứng đầu. Và một năm qua, cậu đã để yên cho BF....chỉ vì Thiên Kỳ....
==========================
Quay trời lại thực tại, trong phòng của FM, điện thoại của Thiên Minh lại réo inh ỏi.
- Alo! – Vẫn cái giọng lạnh lùng.
- <Đại ca, bọn đàn em nhập viện cả rồi!> - Một tên kính cẩn trong điện thoại.
- Sao lại nhập viện? – Thiên Minh thét ra lửa.
-
Chưa để tên đó nói thêm gì, Thiên Minh đã cúp máy cái rụp.
- Thiên Bảo, cậu thông báo mọi người chiều nay xử lý BF tại chỗ cũ giờ cũ. – Thiên Minh đập bàn.
Dù không biết nội dung thế nào nhưng Thiên Bảo vẫn răm rắp làm theo bởi cậu tin vào suy đoán và hành động của Thiên Minh bao giờ cũng có lý do của nó....
Nghía qua chỗ hội BF một xíu nhé!
- Mọi người, chiều nay 2h tại bãi trống, FM khiêu chiến – Lâm Duy hùng hồn thông báo.
- Lại chuyện gì thế? – Key chán nản.
- Chắc là chuyện anh em FM đồng loạt nhập viện. – Lâm Duy lắc đầu.
- Bọn nó ăn hiếp con gái nhà lành, chúng ta hành hiệp trượng nghĩa thôi mà! – Nguyên Hoàng.
- Kệ xác bọn đó, đời nào chịu hiểu lí lẽ là gì??? – Key phẩy tay, chân gác lên ghế.
- Thôi cứ để em già theo năm tháng.... Vương vấn chi chiến trường đầy những máu và me.... – Jun tựa đầu bên cửa số, ngẫu hứng làm thơ.
- “Cốp” “Cốp” “Cốp” – ba cú cốc đầu được thực hiện bởi Lâm Duy, Key và Nguyên Hoàng.
- THÔI ĐI CHA NỘI! – Cả ba đồng thanh còn Jun, mặt anh chàng y như quả bí (tội nghiệp, sáng tác thơ hay vậy mà!!!)
Chap 25
Chiều hôm đó tại bãi trống cũ...
- Bọn nó định đánh bài chuồn hay sao giờ này chưa đến vậy??? – Thiên Bảo nhìn đồng hồ.
- BỌN TAU ĐÂY! – BF xuất hiện nhưng lạ là chỉ có 4 thủ lĩnh còn tụi đàn em không biết biến đâu mất tiêu rồi.
Thiên Minh búng tay, ra hiệu cho một thằng đi thăm dò xung quanh, đề phòng bọn BF dùng chiêu đánh lén, bởi chính cậu cũng sững sốt khi BF chỉ có 4 người trong khi hội FM của cậu có hơn 40 người là ít.
- Hôm nay sao chỉ có 4 đứa mày, bọn đàn em tụi mày đâu? Hừ! Cứ tưởng BF nhát như thỏ núp trong hang, ai ngờ cũng gan nhỉ? – Thiên Bảo nhếch mép.
- Thỏ núp trong hang? Câu đó chỉ dùng cho mấy người không biết gì mà cứ tưởng mình là nhất, cậy đông hiếp yếu. – Lâm Duy cười khẩy.
- Thôi đi, bọn mày không thiết sống nữa sao mà dám động vào đàn em của tau? – Thiên Minh nãy giờ mới lên tiếng.
- Tại bọn nó chọc ghẹo con gái nhà người ta chứ bộ! – Key biện minh.
- Liên quan gì đến bọn mày? – Thiên Bảo hếch mặt.
- Tau tưởng bét nhất bọn bây cũng biết được chút lí lẽ ở đời nhưng tau lầm rồi, bọn bây chẳng biết cái cóc khô gì cả! – Jun mỉa mai.
- Nói nhiều, bọn này không đến đây để đấu khẩu. Ngon thì vào! – Thiên Minh phẩy tay, lập tức cả bọn FM xông lên.