-Chi vậy?_Phuơng hỏi 1 cách ngây thơ
-Cỗng chớ chi? Chân vậy định đi bộ hả?_Vũ nói
-Hì, bạn tốt ghê_Phuơng nói rồi trèo lên
-Thưa bà mẹ con đi. Đi nhé ông anh khùng_Phuơng le lưỡi
-Ai thế? Chả phải cậu bạn đã đưa cậu về hộ hôm trước ở Đà Lạt sao?_Vũ bây giờ mới để ý
-À! 1 người tự kiêu về bản thân và từ bé tới giờ chưa soi guơng nên k biết trông mình tệ thế nào_Phuơng nói đầy châm chọc
-Phuơng à, đừng có nói tầm bậy_mẹ Phuơng nói
-Thôi, cháu xin phép 2 bác, cháu đi. Chào anh!_Vũ chào mọi người rồi đi ra cổng
Khi đi vẫn còn nghe vọng lại
-Trời ơi! Ăn gì mà nặng dữ vậy?_Vũ
-Nói cái gì đó?_Phuơng
-K có gì_Vũ cười
"Đúng là nặng thật!"_Thiên nghĩ thầm rồi cười vì dù sao cậu cũng đã được vinh hạnh cõng Phuơng mà
-Cháu đừng đê ý những gì con bé nói nhé. Nó lúc nào cũng vậy đấy_ba Phuơng nói
-Vâng, cháu biết mà_Thiên lại cười
-Phuơng ơi, món này có ai giúp cậu sao?_Ngọc hỏi sau khi ăn thử món mới xủa Phuơng
-Um, tên khùng hôm trước cõng mình về hộ ở Đà Lạt đó. Thấy sao?_Phuơng hỏi
-Thật sự là rất ngon! K phải ai cũng có thể nấu ra 1 món ăn ngon như thế này, trong nước, à k, phải nói là trong toàn khu vực đông nam á, k phải ai cũng có thể nấu được thế này đâu_Ngọc nhận xét
-Chà, cậu ta lợi hại ghê_Vũ nói
-Vậy chắc là nhất rồi?_Phong nói
-K, k hẳn vậy. Có 1 người vẫn nấu ngon hơn thế này nhiều nhưng người đó..........._Ngọc ngập ngừng
-Người đó làm sao?_cả bọn
-K, k sao cả. Chắc bây giờ có ăn mình cũng k còn cảm nhận được thứ quan trọng nhất của những món ăn đó nữa rồi_Ngọc nói rồi lại cúi xuônga ăn như để che dấu đi 1 nổi buồn hiện lên trên khuôn mặt_Xin lỗi, mình đi toilet 1 lát_Ngọc đứng dậy và quay lung đi
Nhưng cái quay lưng nhanh chóng đó k tài nào qua được mắt của Phong, 1 người vốn nổi tiếng với đôi mắt sâu khinh người mà nếu ai vô tình lọt vào thì khó lòng thoát nổi
-Cậu ấy đang buồn. Dáng người đó làm người ta cảm thấy cậu ấy yếu đuối và cần 1 bờ vai để che chở_Phong nói như 1 bác sĩ tâm lí có lâu năm kinh nghiệm
"Nếu mình có thể làm bờ vai cho cậu dựa vào thì hay biết mấy"_Bất chợt cái suy nghĩ đó hiện lên trong đầu Kiệt làm Kiệt thoáng bối rối, k biết mình bị sao
...............................
-Nè, trang phục đồ các cậu lo tới đâu rồ?i_Phong hỏi khi tất cả duyệt chuơng trình lần cuối cho buổi lễ halloween ngày mai
-Ok hết rồi. Mình và các chị trong nhóm thiết kế làm sắp xong rồi, chỉ còn vài chi tiết nhỏ nữa là xong_Ngọc nói rồi cười nhẹ
-Phiền cậu thật, chỉ trong 1 tuần mà phải may tới 6 bộ lễ phục, chắc cậu mệt lắm_Vũ nói (lâu lâu mới thấy ông này nói được 1 cậu nghe có lí)
-Có sao đâu, chẳng phải mình còn có sự giúp sức của các chị trong phòng may vá sao? Hơn nữa còn có Trinh và Phuơng giúp mà_Ngọc nói rồi lại mỉm cười
Những câu nói dường như vô hại đó lại làm cho 2 người cảm thấy nao lòng. Biết đâu nó sẽ làm sáng tỏ hơn cảm xúc trong lòng họ????????
Thời gian trôi qua k phải chậm nhưng đối với những học sinh ở đây thì thật sự rất lâu. Họ đang háo hức, chờ đợi từng giây, từng phút, từng giờ trối qua để đồng hồ điểm 18h_Thời gian chính thức buổi dạ vũ halloween được mong chờ hàng năm bắt đầu. Tuy thế nhưng chỉ mới 5h chiều, sân trừong đã bắt đầu đông nghẹt, mọi người xuất hiện với những hình tượng ma quỷ, trông vừa ghê rợn, sờ sợ nhưng cũng có gì đó rất đáng yêu của tuổi học trò sớm nắng chiều mưa
-Các cậu chuẩn bị tới đâu rồi?_Kiệt hỏi
-Gần xong cả rồi. Chỉ có điều cần phải sắp xếp thêm 1 vài việc nữa thì mới xong_Ngọc nói
-Vậy thì các cậu làm nhanh lên nhé. Có lẽ buổi tiệc sẽ phải bắt đầu sớm hơn dự kiến vì mọi người đã tới đông đủ rồi_Kiệt nói
-Uk.....Khoan đã!_Ngọc gật đầu rồi bỗng dưng gọi giật lại
-Sao thế?_Kiệt hỏi
-Chờ mình 1 lát, áo cậu bị sút chỉ rồi. Chịu khó tí nha_Ngọc cười rồi lấy kim chỉ khâu khâu vá vá phần hông áo Kiệt
Nhìn guơng mặt chăm chú của Ngọc khi làm được công việc mình thích trông thật dễ thuơng, khiến người ta cứ gọi là muốn bẹo lên đó 1 cái cho hả dạ (ác qué). Và Kiệt cũng k phải là ngoại lệ. Đôi tay từ từ đưa lên và khi nó gần chạm vào đôi má hồng hồng, phúng phính của Ngọc thì chợt có tiếng gọi
-Ngọc ơi! Sao cậu còn chưa thay đồ đi? Cậu thật là bướng bỉnh, mình dạn cậu từ nãy rồi cơ mà_Phuơng nhăn mặt, chống hông tỏ vẻ k hài lòng
-Mình biết rồi, chờ mình 1 tí . Chẳng phải cậu cũng chưa thay đồ đó thôi_Ngọc chu mỏ
-Mình chưa thay đồ được là vì những đứa như cậu đó. Lúc nào cũng làm mình phải lo lắng. Chắc hôm sau phải phạt cậu thật nặng mới được_Phuơng nói va flia ánh mắt sắc lẻm đầy âm mưu