Còn Kiệt ở ngoài này thì đứng đơ người.......
chẳng là thế này: Ngọc mặc trên mình bộ đồ ngủ của khách sạn, có màu hống và những chú vịt con trông cực kì đáng yêu và nhí nhảnh. Hơn thế nữa, Ngọc mắt nhắm mắt mở, mái tóc rối bù nhìn cứ như 1 đứa con nít. Buồn cười cũng có buồn cười nhưng dễ thương thì cũng vô cùng dễ thuơng khiến Kiệt cảm thấy mặt đỏ bừng
" Chết thật! Kiểu này chắc chết mất. Mỗi lần nhìn thấy Ngọc là mặt lại nóng bừng, chắc bị bệnh nan y khó chữa mất tiêu rồi. Haizzzzzz, nếu đúng như vậy thì bây giờ phải ăn chơi cho thật đã kẻo sau này Die lại hối tiếc"_Kiệt suy nghĩ, bó tay cái ông này, suy nghĩ gì đâu mà cũng k nghiêm túc được chút xíu, toàn là nghĩ ra ba cái tào lao k à
Tại phòng ăn của khách sạn............
-Hiiiiii_Ngọc chào đầy mệt mỏi
-Sao vậy? Nhìn cậu k được khỏe cho lắm_Trinh lo lắng
-K sao đâu, chỉ buồn ngủ thôi. Lâu rồi k đi đâu xa nên khả năng đề kháng cũng giảm. Chán thật_Ngọc ngồi xuống ghế
-Vậy ăn sáng đi. Ăn vào là đảm bảo hết mệt liền, như mình nè_Phuơng nói
-Xì....người ta đây có giống con heo như bà, suốt ngày chỉ biết có ăn ăn ăn. Sáng cũng ăn, trưa cũng ăn, chiều cũng ăn, tối cũng ăn, đêm cũng ăn, lúc vui cũng ăn, lúc buồn cũng ăn...Haizzzzzz, hình như cuộc đời bà gắn liền với sự nghiệp ăn uống thì phải_Vũ chọc ngoáy vì vẫn còn cay cú vụ bị đập dậy 1 cách k thể thô bạo và phủ phàng hơn ( bật mí nha: 1 cú đã trời giáng và 1 gáo nước lạnh vào người)
-Hứ. ông cua gái nhiều thế mà tâm lí con gái cũng k hiểu, đúng là chỉ được tài nịnh hoys các cô em nhẹ dạ ngoài ra chả được cái gì.Mà k hểu sao mấy con nhỏ đó lại theo ông ha? Chắc nhà nghèo nên k có tiền mua kính chứ tui thì đánh giá ông chỉ là 1 con số 0 k hơn k kém_Phuơng cũng xổ 1 tràng
-Nè bà kia, sao bà giám xúc phạm tui? Bà có biết khắp cái đất Sài thành này k ai cua gái giỏi hơn tui k? Kể cả thằng Kiệt tui cũng chấp_Vũ vênh mặt
-Ông nghĩ việc cua gái là đáng tự hào sao? Đò con trai k biết xấu hổ! Tui ghét nhất là loại con trai xấu xa đó_Phuơng nói rồi buông đũa bước đi
-Ơ kìa! Phuơng! Phuơng!_Ngọc gọi nhưng mặc cho ai muốn gọi gì thì gọi, Phuơng vẫn lạnh lùng bước đi
-Sao kì vậy? mình làm gì sai à?_Vũ vẫn ngây thơ ra vẻ ta đây là vô tội
-Hừ....cậu k sai......_Trinh nói giọng nhẹ nhàng_mà là QUÁ SAI!!_Trinh hét lên khiến cho mấy em bồ câu ở bên ngoài giật mình bay toán loạn, rồi Trinh cũng bỏ đi
-Mình phải làm gì bây giờ? K chỉ 1 mà 2 người giận rồi_vŨ nói
-Cậu sai rồi, k phải 2 mà là 3. Mình cũng k khác gì 2 người họ đâu. Nhưng mình nói cho cậu biết, chỉ cần cậu làm cho Phuơng hết giận thì mình và Trinh cũng sẽ bor qua thôi_Ngọc nói rồi bước đi
-Haiz, mày đi lamf lành với Phuơng đi, tao đi năn nỉ Trinh giùm cho_Phong vỗ vai an ủi Vũ rồi bước đi theo hướng Trinh đã đi
-Tao sẽ năn nỉ Ngọc_Kiệt nói rồi cũng đi
Bàn ăn lúc này chỉ còn lại 1 mình Vũ, chỉ vì vì 1 câu nói vô tình mà làm cho buổi đi chơi mất vui, bàn ăn đầy ắp thức ăn k ai dùng. Vũ gãi đầu sau nghĩ cách gì có thể làm cho Phuơng nguôi giận
bõm bõm.....Trinh ngồi gần bờ hồ, nhặt đá ném xuống mặt nước tạo ra những âm thanh thật hay nhưng tâm trạng của Trinh lúc này thì k hề như vậy mà hoàn toàn ngược lại. Vì thế, Trinh rất ghét âm thanh này, Trinh có cảm giác như nó đang trêu nguơi mình vậy nhưng càng ghét thì Trinh lại càng ném đá xuống nước nhiều hơn và dĩ nhiên nỗi bực tức trong lòng càng dâng cao. Bây giờ, Trinh rất muốn làm tổn thuơng 1 ai đo nhưng k thể, k muốn và cũng k dám, chỉ có thể làm tổn thuơng tới mặt nước đang sóng yên biển lặng này thôi. Trinh buồn k phải chỉ vì Phuơng giận, k phải chỉ vì những lời nói dẫu biết là vô ý nhưng thể bỏ qua của Vũ mà còn vì Trinh sợ. Trinh sợ rằng Phong cũng giống Vũ, điều đó hoàn toàn có thể xảy ra vì Phong vốn là công tử nhà giàu, học giỏi, hào hoa lại đẹp trai, có biết bao người nguyện suốt đời nâng khăn rửa túi. Còn Trinh thì sao? Trinh tự cho rằng mình k xứng với 1 chàng trai như vậy t. Trước giờ lúc nào Phong cũng tỏ ra lạnh nhạt với các cô gái, điều này khiến Trinh vừa mừng nhưng cũng vừa lo vì như vậy Trinh sẽ yên tâm phần nào vì mình sẽ k phải lo lắng Phong đã có người con gái khác nhưng cũng rất lo vì biết đâu Phong đã có người mình yêu nên mới cự tuyệt các cô gái, còn nếu k thì biết đâu Phong cũng sẽ lạnh nhạt với mình như mọi người. Điều đó làm Trinh luôn k dám thổ lộ với Phong vì Trinh sợ, sợ rắng mình sẽ phải đối mặt với 1 sự thật khốc liệt
thẩn thờ 1 mình suy nghĩ, mắt nhìn xa xăm vô định, Trinh k biết là Phong đã đứng đằng sau mình từ lúc nào
-Ngồi nghịch đất 1 mình như thế thích lắm à?_Phong hỏi