Vaf sau đó là tràng cười của 2 con nhỏ kia
Tuần thi kết thúc, hôm nay là ngày công bố điểm thi của cả trường. mọi người cứ đinh ninh rằng kết quả sẽ chẳng có gì thay đổi, vẫn là kiệt đứng nhất, phong đứng nhì, Trinh đứng 3 và 2 ông bà thích cãi nhau kia thì đứng 4. Nhưng kết quả hôm nay thì khác, vị trí và thứ hạng k có gì thay đôi nhưng vị trí nhất trường k chỉ có 1 mà là 2 người, đó là Kiệt và Ngọc. Mọi người đều há hốc mồm nhìn cô bạn mới tới nhưng nghĩ kĩ lại thì chuyện đó cũng k có gì là lạ vì dù sao Ngọc vào được trường này cũng là nhờ học bổng
-Chùi ui, tui có đối thủ rùi hả trùi?_Kiệt giỡn
-Xem ra lần này tôi với cậu vẫn bất phân thắng bại. Chán thật_Ngọc lắc đầu
-Nhưng mình thì lại thấy rất vui và thú vị vì cuối cùng mình cũng có đối thủ_Kiệt cười
-Cậu chính là đối thủ duy nhất của mình đó. K biết bao giờ mình mới thắng cậu đây. Hay là mình giết cậu nhỉ? Như vậy mình sẽ chẳng còn đối thủ nữa. Hi hi hi_Ngọc đùa và giả vờ bóp cổ Kiệt
-ây d, cậu mà giết mình là có biết bao cô gái khóc than, bỏ ăn bỏ uống và tự vẫn đó. Tới lúc đó thì cậu k chỉ giết 1 mạng người đâu mà là hàng trăm, hàng vạn người đó. Đó là còn chưa kể nếu cậu giết mình, mình sẽ k đầu thai mà đi theo cậu suốt đời, hại cậu k bao giờ lấy chồng được_Kiệt xổ ra 1 tràng những câu đe dọa
-Mình k sợ. Cậu chết đi_Ngọc nói vaf lắc lắc cái cổ của Kiệt như cổ con búp bê
-Vậy thif mình xin cậu vậy. Cậu làm ơn tha cho mình, mình còn iu cuộc dời này lắm. Mình còn chưa đi chới nhiều nơi, chưa ăn nhiều món ngon,v.v..và đặc biệt là mình còn chưa trêu chọc cậu đã mà_Kiệt nói rồi bỏ chạy
Ngọc định đuổi theo nhưng lại thôi, chậm rãi bước lên lớp
-----
-Hello bạn iu dấu, sao bạn chạy chậm vậy? Lụt nghề rồi hả?_Kiệt ngồi trên ghế huênh hoang
-Xì, mình k thèm giỡn với cậu. Người lớn k bao giờ chấp trẻ con_Ngọc chống hông nói
-Á, cậu dám coi mình là trẻ con hả? K có cái vụ đó đâu à nha_Kiệt nói
-Ừ thì thôi , cậu nhiều chuyện quá_Ngọc nói rồi ngồi xuống ghế
-Nè, mình..._Kiệt định nói gì đó
-Ngọc ơi, cậu giỏi quá. Tụi này thật khâm phục_Phuơng nói và chạy tới ôm Ngọc
-Trùi ui, sao mấy người toàn chúc mừng Ngọc k vậy? còn tui thì sao? Tui cũng được hạng nhất mà?_Kiệt nhăn nhó
-Xì, tại mày lúc nào cũng kiêu căng, hống hách, hôm nay có người trị được mày thì tụi tao phải qua tâm tới Ngọc chứ_Vũ nói đày hả hê
-Lần này thì mày gặp đối thủ rồi_Phong lắc đầu
-Cũng chưa chắc, biết đau sau này sẽ thành chị dâu của mình thì sao?_Trinh nói nhỏ đủ để cho mọi người nghe, trừ Ngọc
-Nói tầm bậy_Kiệt cãi mà mặt đỏ bừng
-Mọi người nói cái gì vậy? Cái gì dâu? Mùa này cũng có dâu hả?_Ngọc hỏi ngu ngơ
-K phải, cậu nghe nhầm rồi, nhưng k biết có khi còn tốt hơn_Phuơng cười cười nhìn Kiệt
-Vhans các cậu quá, mình xuống căn-tin đây, sáng nay đi học với cái bụng rỗng giờ thấy khó chịu quá_Ngọc xoa xoa cái bụng rồi cầm lấy cuốn sách đí về phía cửa phòng học
-Í, cho mình theo với_Kiệt lật đật chạy theo
-Haizzz, thế đấy. Vậy mà bảo k có gì, rồi chúng ta nói tầm bậy. Toàn là nói xạo thôi_Trinh lắc đầu nhìn ông anh trai
-Vậy có đi theo họ k?_Vũ hỏi
-Đí chứ! Dù biết có thể sẽ ngăn cản giây phút riêng tư của 2 người nhưng biết làm sao được, tui đói quá rồi_Phuơng ôm cái bụng xẹp lép như con tép của mình cười khổ
-Vậy thì đi thôi_Phong nói và rồi cả bọn cùng nhau xuống căn-tin
Nhưng hình như ông trời k thuơng xót cho chúng nó, khi vừa bước ra khỏi cửa lớp thì ôi thôi.1 thằng con trai chạy lên lớp tụi nó với vẻ mặt vội vàng và lấm tấm mồ hôi
-Thầy Hiệu trưởng gọi các cậu xuống văn phòng gặp thầy_Thằng đó nói k ra hơi
-Gặp ai?_Kiệt hỏi lại
-Hội..hội học sinh và Ngọc_Thằng đó nói
-Được rồi, bọn mình sẽ xuống, cậu đi đi_Phong nói
Thằng đó nghe vậy chạy mất hút
-Chà, chuyện này coi bộ có vấn đề nha. Gặp tụi mình thì đúng rồi nhưng gặp Ngọc thì thật lạ_Trinh nhăn mặt
-Ngọc, mấy hôm giờ cậu có gây sự với ai k vậy?_Phuơng quay sang hỏi Ngọc
-Làm gì có. Mấy hôm nay mình chỉ tập trung ôn bài thôi, với lại hôm qua là chủ nhật mà, mình có đi đâu đâu_Ngọc nói
-Thôi kệ, chuyện gì cũng được. Xuống đó là biết liền_Vũ phẩy tay nói (ông này đầu óc lúc nào cũng suy nghĩ đơn giản)
-Ờ, thôi xuống đi. Mình nghĩ chẳng có chuyện gì đâu_Kiệt nói rồi kéo mọi người xuống văn phòng
Tại văn phòng của Thầy Hiệu trưởng
Cốc...cốc...cốc
-Vào đi_Tiếng nói trầm ấm vang lên