-Snow?_Bọn đàn em còn sãt lại hét lên và chạy mất dép, bọn bị nó đánh ngất đang dần tỉnh dậy khi nghe thấy cái tên Snow thì sợ quá mà ngất đi luông. Linh và Trúc tuy k phải là loại giang hồ gì nhưng cũng biết Snow k phải loại đơn giản. Tụi nó định chạy nhưng đã k còn kịp nữa rồi. Snow đã ở trước mặt tụi nó. Ngọc tặng cho mỗi đứa 1 cái bạt tai và nói
-Tao cảnh cáo tụi mày, đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng. Tao cấm mày đụng tới Trinh, Phuơng,, Leon hay bất kì ai . Nếu k, mày sẽ k còn được sống yên đâu. Rõ chưa? Bây giờ thì cút đi_Ngọc nói
Linh và TRúc sợ xanh mặt, chạy mất dép. Lúc này Phương, Trinh, Kiệt, Phong, Vũ, Leon, anh Shin và chị Sa mới bước ra
-Ngọc ơi, cậu k sao chứ?_Trinh lo lắng hỏi
-Mình thì làm sao được chứ_Ngọc nói và cười nhẹ
-Trời ơi, sao cậu để máu dính đầy người thế? Máu của ai? Cậu hay bọn Nó?_Phuơng hỏi và xoay Ngọc như chong chóng
-Mình đâu sao, máu của tụi nhaix ranh này k à_Ngọc vừa nói vừa lau vết máu dính trên mặt
-Ngọc ơi, cậu lợi hại thật, ngưỡng mộ cậu quá_Vũ nói, mắt long lanh
-Đúng đó, nhất là cú liên hoàn cước vừa rồi, lâu rồi chị mới được xem_chị Sa nói giọng mơ màng
Bổng, có 1 chiếc áo khoác ngoài được ném về phía nó. Trên đó còn thoang thoảng mùi thơm nhẹ nhàng
-Con gái ai lại mặc đồ trắng rồi để máu me dính đầy người như thế bao giờ. Mặc vào đi_Kiệt nãy giờ im lặng cuối cùng cũng cất tiếng nói. Thì ra chủ nhân chiếc áo đó là Kiệt
Kiệt sau khi đưa cho Ngọc chiếc áo thì lặng lẽ bước ra xe. Mọi người k ai hiểu hôm nay Kiệt làm sao nhưng cũng bước ra xe đí về, để lại 1 bãi chiến trường hỗn loạn
Sau khi dẹp dọn xong bọn tay sai của con Linh và con Trúc, tụi nó bước ra xe để về bang Thiên Long. Mọi người đều cười nói vui vẻ, trầm trồ trước tài năng của Ngọc, riêng chỉ có Kiệt là im lặng suốt quãng đường đi khiến cho k khí trên xe Ngọc và Kiệt vô cùng ngột ngạt. Nhiều lần Ngọc cố gắng mở miệng để xua tan đi cái bầu k khí này nhưng lời nói vừa đi tới cổ họng thì như bị nghẹn lại, biết bao nhiêu quyết tâm cứ như là tan vào k khí. Nó đành chịu sự im lặng đó mặc dù nó chẳng hề muốn 1 chút nào . Trên đường nó cứ cố trói mình trong cái suy nghĩ vu vơ của riêng mình
" Mình làm sao vậy nhỉ? Tại sao trước giờ mình luôn luôn im lặng với người khác nhưng sao khi thấy cậu ấy im lặng như vậy mình lại k muốn 1 chút nào. Cậu ấy sao vậy? Sao cứ im lặng mãi như thế? Mình có làm gì khiÕn cho cậu ấy giận đâu? Thật là khó hiểu"_Ngọc ngồi suy nghĩ với hàng tá suy nghĩ trong đầu
Cuối cùng chiếc xe cũng dừng ngay trước cửa bang Thiên Long, mọi người lái xe thẳng về nhà, riêng nó thì phải vào trong để thay bộ đồ khác và ngồi lại chơi với anh Shin và chị Sa 1 lát rồi về. Riêng Kiệt thì đi đâu k ai biết, chỉ biết cậu ta đi bộ vì xe vẫn còn đỗ ở trước cổng. Nhìn đồng hồ đã gần 18h 30' nên nó đành phải đi bộ về
Trên đường đi, Ngọc thả hồn mình theo mây gió, từng cơn gió nhẹ mát rượi luồn vào khe tóc khiến nó như lim dim chìm vào giấc ngủ. Bất giác nó cảm thấy hơi lạnh, cô đơn và trống trãi, đưa bàn tay xoa nhẹ lên 2 cánh tay để ấm hơn nó chợt cảm thấy hơi rát rát nơi cánh tay trái. Nhìn lại thì thấy có 1 vết thương tuy k sâu nhưng cũng khá dài. Nhìn về những tiệm thuốc ở ven đường, nó thấy tất cả đều đã đóng cửa. Tự hỏi k biết hôm nay là ngày gì mà xui xẻo như vậy, nó đành bước đi tiếp. Nó hi vọng hiệu thuốc của bà Ba gần nhà vẫn còn mở cửa
Bỗng, có bàn tay của ai đó lôi nó đi thật nhanh về phía ghề đá vắng người ở gần đó. Sau khi định thần lại, nó mới nhìn lên xem người đó là ai và ngạc nhiên tột cùng khi thấy người con trai đó là Kiệt
-Sao mà đi nhanh vậy? Chờ mình về k được sao?_Kiệt vừa nói vừa băng bó vết thưong trên cánh tay của Ngọc
-Cậu bỏ đi nãy giờ là để mua những thứ đó sao? Cậu biết tôi bị thuơng à?_Ngọc hỏi và chỉ vào đống bông băng trước mệt
-Tất nhiên rồi, mình k vô tình với vết thuơng như chủ nhân của nó đâu_Kiệt nói rồi cười nhẹ
-Phù, may quá_Ngọc thơi phù nhẹ nhõm
-Cậu sao vậy?_Kiệt hỏi
-Cuối cùng cậu cũng cười, lúc nãy cậu cứ im lặng làm tôi tưởng cậu giận tôi_Ngọc nói
-Mình k giận cậu, chỉ cảm thấy lo lắng thôi_Kiệt vừa nói vừa sát trùng vết thương cho Ngọc
-Lo lắng ư? Nhưng mình k sao mà_Ngọc nói
-K sao mà thế này hả? Nếu cậu bị nặng hơn thế này nữa thì sao?_Kiệt nhăn mặt đáp
-K sao đâu. Mình quen rồi, cũng chả thấy đau nữa_NGọc nói
-K đau ư? Rõ ràng lúc sát trùng vết thuơng cho cậu mình thấy cậu rất đau nhưng chỉ chịu đựng 1 mình. Tại sao cậu cứ phải cố gắng tỏ ra cứng cỏi và mạnh mẽ trước người khác để rồi khi quay đi thì lại ngồi khóc 1 mình. Sao cậu k giống như Trinh và Phương, tỏ ra yếu đuối và sống thật vui vẻ để người ta che chở. Tại sao cậu k thử sống thật với bản thân mình xem, vui thì cười, buồn thì khóc, có gì k vui thì cứ nói ra. Sao cậu cứ phải che dấu chúng, cậu k cảm thấy mệt mỏi sao?_Kiệt nói rất chân thành, từ 1 chuyện nhỏ nhặt mà cuối cùng nó lại thành ra như vậy đây