-Phương nói đúng đó, ở đây vừa rẻ mà thực phẩm lại tuơi nũa_Trinh binh Phương
-Nhưng sao còn bắt tụi mình theo làm gì?_Phong nói
-À, là để..._Ngọc bỏ lửng câu và quay sang Trinh và Phương
Thế là 3 nàng cười với nhau 1 cách nham hiểm khiến 3 chàng rợn người
(Nham hiểm nhưng nhìn vẫn rất xinh nha mấy bạn)
15' sau..........
-Bây giờ thì mình đã hiểu vì sao rồi_Kiệt thẫn thờ
-Chúng ta bị họ xỏ mũi dắt đi mà k biết_Vũ với khuôn mặt chả kém(nghe giống bò quá ha)
-Đành chịu thôi, ai bảo chúng ta mê gái làm gì_Phong khuôn mặt vẫn lạnh lùng
-K phải, là sợ bị đói_Vũ cãi
-Theo mình là vì sợ ăn đòn_Kiệt nêu ý kiến
5s im lặng
-Chắc là cả 3_ 3 chàng đưa ra kết luận cuối cùng
( Chắc chẳng ai hiểu gì đâu nhỉ, tác giả cũng chẳng hiểu nổi luôn. Thôi, quay về 5' trước là biết ngay mà...........................
-Tại sao bọn mình lại phải cầm những thứ này?_Phong lên tiếng
-Mất hình tượng hot boy của mình_Kiệt nói và vuốt tóc khiến cho..5 bà bán cá phải xỉu-Mất vệ sinh lắm_Vũ rít lên
Bốp
-K được gọi đồ ăn tôi mất công chọn nãy giờ là mất vệ sinh. Nghe chưa?_Phương vừa nói vừa cú đầu Vũ
-Dạ nghe_Vũ nói, mặt mếu máo vì đau
-Phương ơi bình tĩnh đi_Ngọc nói
-Phong à, giúp mình đi. Năn nỉ đó_Trinh quay sang Phong làm mặt cún con
"Trời ơi sao mà dễ thương quá à"_Phong suy nghĩ
-Được rồi, để đó cho mình_Phong cầm lấy cái túi
-Bây giờ ông muốn tui nấu cho ông ăn hay là cho ông nhịn_Phương vẻ mặt gian tà nhìn Vũ
" Trời ơi, Phương nấu ăn là no.1 "_Vũ suy nghĩ
-Đưa đây_Vũ đành phải thực hiện mệnh lệnh của...chủ nhân
-Còn cậu thì sao?_Ngọc quay sang hỏi Kiết
-Sao là sao? Nếu cậu chịu nhõng nhẽo như Trinh thì còn có thể_Kiệt nhìn nó mặt gian cực kì
-Đừng có mơ, bây giờ cậu muốn ăn đấm phải k_Ngọc lăm lăm nắm đấm, mặt giống hệt 1 nữ bạo chúa
" Ôi k, khuôn mặt baby của mình. K thể như được"_Kiệt vừa suy nghĩ vừa tưởng ra cái viễn cảnh mình bị đấnh tơi bời
-Đưa đây cho mình, mình muốn lao động_Kiệt đành miễn cưỡng nhận lời
Thế là 3 nàng tung tăng vui vẻ khắp nơi để lại chop 3 chàng những túi đồ nặng trĩu
Nhưng trong lòng 3 vjangf thì lại k hề nặng như vậy mà ngược lại, nó còn lâng lâng 1 niềm vui khó tả
Chính 3 chàng cũng k biết vì sao mình như vậy nhưng sẽ biết nhanh thôi
Có thể đo là tình yêu chăng?
Hay chỉ là những cảm xác thời?
Tất cả hãy để cho thời gian làm sáng tỏ
................................
Đó chính là toàn bộ sự việc đó ạ)
Về nhà...........
-Ngọc ơi, cậu cắt hành ngò, rau củ và nấu nước sôi hộ mình nhé_Phương nói với Ngọc
-À, chắc là được_Nó ấp úng
-Thôi, các cậu ngồi đây chờ 1 chút để bọn mình chuẩn bị_Trinh nói với 3 chàng
Sau đó 3 nàng mang tạp dề vào người trông như những người phụ nữ đảm đang khiến 3 chàng ngơ ngẩn
(haha, trúng độc tình rồi)
Ầm_ 1 tiềng nổ lớn vang lên từ trong bếp
3 chàng nghe thấy tiếng nổ thì chạy vào và...
-Trời ơi là trời, Ngọc ơi là Ngọc. Cậu đang làm gì vậy?_Phương hét lên
-Phương ơi bình tĩnh_Trinh lao vào
-Làm sao mình bình tĩnh cho được khi cậu ấy đã băm nhỏ mớ rau củ của mình, còn làm cho cái bếp ra nông nỗi này nữa_Phương nói và chỉ vào căn bếp trông chẳng khác nào 1 bãi chiến trường
-Mình xin lỗi nhưng thật sự mình.._nó bỏ lửng câu
-Cậu đừng nói trước giờ cậu chưa từng làm những chuyện này nhé_Trinh hỏi
-um_Nó k biết nói gì ngoài việc gật đầu
-Vậy trong những giờ thực hành công nghệ thì cậu làm gì để có điểm_Phương hỏi
-Mình k làm gì hết.Nếu làm nhóm thì tụi kia làm, còn làm cá nhân thì làm cho có, làm xong cũng chả ai dám ăn
Mấy thầy cô cứ khen ngon mà k dám nếm, thế là được điểm tối đa_Nó thản nhiên kể lại
-Cậu có vẻ may mắn thật khi toàn gặp những thầy cô hiền_Trinh tỏ ra ngưỡng mộ về sự may mắn của nó
-K tới mức như vậy đâu. Năm lớp 8 mình gặp phải 1 bà cô già khó tính trong giờ nữ công gia chánh, bả k giống mấy người kia nên mình toàn nhận trứng ngổng thôi. Năm đó mình suýt k lên được lớp chỉ vì cái môn nữ công gia chánh đó_Ngọc hồi tưởng về cái quá khứ hào hùng của mình
-Ôi trời ơi là trời. Thôi được rồi, cậu ra ngoài với mấy ông kia đi_Phương tỏ ra sốc khi nghe nó kể
Nó đành lủi thủi bước ra phòng khách nơi 3 chàng đang ngự trị vì sợ bị tụi nó **** là nghe nên khi nghe nó kể xong thì 3 chàng chuồn lẹ
-Sao? Bị đuổi rồi chứ gì?_kiệt nhìn nó bỡn cợt
-Còn các cậu? Nãy giờ nghe lén có sướng k?_Nó cũng chẳng vừa
-Sao cậu biết?_Vũ tỏ ra ngạc niên
-Cậu k biết cậu ta là người ngoài hành tinh à?_Kiệt tỏ ra bình thản, dường hư cậu nhóc đã quá quen thuộc với chuyện này