Bảo phì cười :
- Để còn xem thái độ của cô thế nào đã..!!!
Vũ thì "ác độc" hơn :
- Chứ cô nghĩ ở đây yên bình chắc ? Vì sự thật...bọn tui rất ghét cô...ko muốn cô ở lại đấy...cũng chỉ vì hôm qua cô gặp may nên mới có chuyện cô được ở lại đây...còn bọn tui có hành hạ đày đọa cô hay ko thì...là quyền của bọn tui chứ...!!
- Các anh thật...thật là...!! Hãy đợi đấy...tui...tui cũng sẽ ko tha cho các anh đâu ...!!- Nó nghiến răng nói rồi bước lên phòng rầm rầm :" Hừ..tưởng đã thoát nạn...thực ra vẫn chưa thể thoát....hjx...!"
Vũ hếch mép lầm bầm :
- Hớ.....lần đầu tiên có người dám tuyên chiến thẳng thừng với chúng ta như vậy đấy... hứ..!! Để xem..mèo nào cắn mỉu nào..!!
____________________
Chiều hôm đó...14h....
- Cái gì vậy ?? - Vũ hỏi.
Bảo cười chìa ra trước mắt Vũ một con chuột..
- á...cái j ghê vậy ?? - Vũ giật mình hét lên.
Bảo nháy mắt :
- Nhỏ nhỏ miệng thôi.... Chuột... là chuột giả... Dành cho Thoại My..!!
Vũ cười phá lên :
- Hay...!! Hay đấy...!! Nhưng mà bây giờ....cậu có thể bỏ con chuột đó xuống đc ko ..? Nhìn thấy ghê à...!!!
Bảo cũng cười theo :
- Không sao đâu.....!!
- Tất nhiên rồi.... !! Bây giờ bỏ vào trong đống đồ áo chưa giặt ấy....bắt cô ấy xuống giặt ) để xem xử sự của cô ấy thế nào..!!!
Hoàng đang đọc sách , thấy vậy liền nói :
- Lại trò chuột hả...?? Bỏ vào đống quần áo thì sao mà dám mặc nữa ??!
- Chuột giả ấy mà ! Không sao đâu !!
Hoàng khẽ im lặng rồi tiếp tục chăm chú đọc sách...
________________________
Một lát sau...
- Thoại My...!! Giặt đồ...!! - Vũ cười cười gọi.
Nghe tiếng gọi , nó liền mở cửa bước ra :
- Gì mà cười như con đười ươi vậy hả ???
Vũ liền nín cười , trơ mặt chuột ra :
- Tui..tui cười hồi nào...đi giặt đồ đi..!!
Nó gật gù rồi bước xuống chỗ giặt đồ..
....................
hì hục hì hục...
Nó giặt đồ một lúc lâu nhưng cũng chẳng có động tĩnh gì .
Vũ , Bảo , Hoàng vô cùng ngạc nhiên ..
Thấy thế , Vũ liền cất tiếng hỏi :
- Cô ko thấy gì thật hả Thoại My !??
Nó chớp mắt :
- Cái gì là cái gì cơ...???
Vũ nói tiếp :
- Một vật gì gì đó đó......
Nó nổi quạu lên tức giận :
- Cái gì mới được chứ....?? Anh để quên ví tiền hay là cái quái gì ???
- Lạ thật đấy !! - Bảo khẽ nói rồi kéo Vũ và Hoàng lên nhà khách.
...................
Vũ bắt đầu màn tra hỏi :
- Bảo ..có thật cậu đã bỏ chuột vào trong đó rồi ko đấy...!!!?
- Thật mà ....!! - Bảo thành thật nói.
- Thế con chuột đó đâu mà nhỏ My ko thấy ?? - Vũ đăm chiêu nói.
- Sao mà tôi biết được !!!
Chợt...
- hhhahahahahahaha .
Một tiếng cười thánh thót tinh ranh phá trời vang lên xóa tan bầu ko khí ảm đạm.. Cô gái đó mỉm cười nhìn bộ 3 rồi chống nạnh nói :
- Không nhớ em sao mấy anh ???
___________________
Chap 25
- Trời...Minh Thảo...! - Cả 3 người Bảo , Hoàng , Vũ cùng thốt lên.
Thảo mỉm cười đáp :
- Sao hả...?? Thấy em tới ko zui hả ..? Hay sao zạ ???
Bảo nheo mắt đáp :
- Sao mà ko vui được...!!
Vũ liền thở dài hỏi :
- Sao em đến mà ko báo trước ??
Thảo nhún vai , nghiêng nghiêng mái tóc buộc cao nhí nhảnh :
- Em mà cũng cần phải báo trước à ??
Vũ cười gượng :
- Tất nhiên là ko rồi...anh chỉ nói thế thôi...!!! Vào nhà ngồi đi !!
Thảo gật gù rồi bước vào phía trong .
Hoàng nhìn Thảo một cách chăm chú... Cô em gái của Thiên Vũ - Minh Thảo bây giờ cũng ko khác xưa là bao...vẫn xinh đẹp nhí nhảnh vui tươi như thế... Nhưng đồng thời .. Thảo cũng là một con người rất đặc biệt đối với Minh Hoàng.
Rồi Thảo như sực nhớ ra điều gì , cười tươi nói :
- em quên mất...có quà cho các anh mà quên đưa ra...!! hí hí...!!
- Quà ...quà á ?? - Cả 3 tiếp tục đồng thanh nói . Bọn hắn ngạc nhiên cũng phải thôi , Thảo có bao giờ biết chữ "tặng quà" là gì đâu..
Thảo gật đầu cái rụp :
- Vâng ạ...!! Đây nhá...!! Tén tén tén tèn...
Nói rồi Thảo chìa ra một..........con chuột....
- á á á... Gớm quá .. gớm quá đi.... Em bỏ nó xuống đi...!!! - Vũ hét toáng lên.