Tô Tiểu Lai né tránh ánh mắt của anh, vân vê góc áo, đứng im không nhúc nhích…Trời đất quỷ thần ơi, mau đến cứu con đi! Bây giờ, lúc này, ngay lòng dũng cảm để nhìn mặt Thiếu Phàm cô còn chưa có nữa là….
“Tô Tiểu Lai, đi giày vào.”
Tiểu Lai lúc này mới để ý rằng mình không đi giày. Thật quá thảm hại! Lại chọc giận anh nữa rồi.
Đi giày xong, Tiểu Lai thầm nghĩ phải làm gì đó để dịu lại bầu không khí nặng nề này thôi, vì thế : “Anh, em rót cho anh ly nước nhé?”
“Khỏi! Em thay quần áo, đi ra ngoài với anh.”
Tô Tiểu Lai hạ ly nước trong tay xuống, vốn muốn hỏi câu: “Đi đâu?” nhưng lại bị ánh mắt lạnh lẽo như băng của Thiếu Phàm xẹt qua nên đành im miệng.
Tô Tiểu Lai ngoan ngoãn trở về phòng thay quần áo.
Sau đó chừng mười phút, xe đã chạy bon bon trên đường cái.
Trình Thiếu Phàm im lặng lái xe, Tô Tiểu Lai bên cạnh thở mạnh cũng không dám.
Buồn quá ~ Buồn quá đi ~
Im lặng như thế kéo dài cho đến khoảng chừng mười mấy phút, Trình Thiếu Phàm không biết móc đâu ra một hộp nhỏ đưa cho Tiểu Lai. Cô sửng sốt một lúc rồi mới đưa tay ra nhận. Ồ ồ ồ..là chocolate !!! Cô nghi ngờ …. “Đây là quà của ông anh tặng em, phía sau xe còn có một ít truyện tranh hài đó.” Vẫn là ông Trình hiểu cô nhất. Trong lòng Tiểu Lai vui vui, bỗng nhiên lại nhớ tới một việc: ông Trình không phải là đang bị bệnh sao?
“Ông …bị bệnh có nặng không ạ?”. Tô TIểu Lai nhẹ giọng hỏi.
“Sức khỏe ông tốt lắm, chỉ là nhớ em nên trong lòng buồn rầu thôi.” Trình Thiếu Phàm liếc mắt nhìn Tiểu Lai.
Tô Tiểu Lai cúi thấp đầu, trăm lạy ngàn lạy đừng hỏi về chuyện hôm sinh nhật nữa, cô áy náy lắm!
Chuyện cô sợ hãi đã không xảy ra, chiếc xe chậm chậm dừng lại. Tiểu Lai còn đang cúi đầu cầm hộp chocolate, Trình Thiếu Phàm đã xuống xe, mở cửa cho Tiểu Lai: “Ngây ngẩn cái gì thế? Xuống xe.”
Tô Tiểu Lai xuống xe, đi theo Thiếu Phàm đi vào một cửa hàng trang sức rất hoa lệ. Lúc đầu, cô còn tưởng rằng Thiếu Phàm đưa cô đến cửa hàng bình thường thôi, ai ngờ, vừa vào cửa, nghênh đón cô là một mỹ nữ cao gầy. Cô ta cười quyến rũ với Thiếu Phàm: “Trình tiên sinh, ngài đã tới! Vị này chắc chính là Tô tiểu thư rồi.”
Tô tiểu lai muốn lui về phía sau. Mỹ nữ này định làm gì? Tại sao lại còn sờ sờ mặt cô? Thiếu Phàm cũng không để ý đến việc đó, anh nhàn nhã đi đến chiếc sofa giữa phòng ngồi xuống.
Tiểu Lai nóng nảy, tại sao lại không để ý đến cô? Cái thái độ đó là gì vậy? Giống như là mang cô đi bán vậy đó….
Tô Tiểu Lai quay đầu, trưng ra vẻ mặt tội nghiệp nhìn Thiếu Phàm. Thật đáng tiếc! Vị mỹ nữ kia không để ý gì cả, kéo tay cô đi vào phía trong, ấn cô ngồi xuống chiếc ghế da. Đối diện với Tiểu Lai là một tấm gương thật lớn! Vị mỹ nữ kia vỗ tay hai cái, lập tức lại có thêm hai vị mỹ nữ nữ hiện ra. Sau đó, hai mĩ nữ đó bắt đầu quẹt quẹt, trét trét, bôi bôi trên mặt Tiểu Lai hết sức chăm chú.
Hai giờ sau, Tiểu Lai từ trong phòng bước ra. Khuôn mặt trắng trẻo được trang điểm kỹ càng, tóc được uốn ở phần đuôi, buông nhẹ xõa xuống trước ngực, rất thích hợp với bộ váy dạ hội màu trắng. Trình Thiếu Phàm ngơ ngẩn nhìn Tiểu Lai cả nửa ngày, sau đó mới “khụ” một tiếng, nói: “Ừ, cũng được, không tệ lắm.”
Đứng bên cạnh cùng với các mỹ nữ, Tiểu Lai dương dương tự đắc thấy mình cũng là một tiểu mỹ nhân nhá, mà thực ra cũng phải là “tuyệt thế tiểu mỹ nhân” đó chứ đừng có đùa ! Tiểu Lai cảm thấy mấy cô chuyên viên trang điểm này làm việc rất tốt, cô thực sự thích hình ảnh của mình lúc này. Xinh đẹp đáng yêu tỉ lệ thuận với khí chất! Để cho cô tự sướng một chút đi. Phải chụp ảnh thôi. Tiểu Lai lấy di dộng, chuẩn bị chụp ảnh. Nhất định phải lưu lại giây phút này, đây là khoảnh khắc ngàn năm có một.
“Anh, chụp hình cho em đi. Cả người nha” Nói xong liền pose ra một tư thế rất đáng yêu.
Trình Thiếu Phàm nhìn cô, anh đương nhiên là sẽ không trẻ con làm cái trò mèo này như cô rồi.
Thiếu Phàm ấn trán Tiểu lai, hừ lạnh: “Chụp cái gì mà chụp. Nhìn xấu chết đi được. Đi thôi” Sau đó, anh dắt tay cô ra ngoài.
Tô Tiểu Lai nghẹn họng, đành phải vào trong xe tự chụp.
Trình Thiếu Phàm ngồi bên cạnh vẫn không quên đả kích: “Có cái gì đẹp mà chụp đâu chứ. Cái gì trải qua hai tiếng đồng hồ tu sửa đều nhìn như mới thôi.” Đương nhiên, những lời này là nghĩ một đằng, nói một nẻo.
Tô Tiểu Lai cực kỳ khó chịu. Dù gì cô cũng đã có người thổ lộ đó chứ. Trời ơi là trời, sau này cô sẽ không phấn khích, ngượng ngùng trước mặt anh nữa. Cô mà còn có thái độ như hôm nay chắc anh sẽ nghĩ cô thích anh đó, sau đó, anh sẽ chọc cô tới chết, đối xử với cô giống như là những người phụ nữ vây quanh anh vậy.