“Từ Tố, tớ mới đổi điện thoại di động nè. Chính là cái mà tớ “bồ kết” ở trên mạng đó.” [Lời tác giả: Đây là một tin nhắn an ủi nhưng thực ra vẫn là khoe khoang di động mới thôi à.">
Từ Tố rất nhanh trả lời: “Cậu bỗng dưng phát tài hả?”
Tô Tiểu Lai kìm nén khổ sở ở trong lòng, mạnh mẽ trả lời: “Tớ tìm được việc rồi. Một công việc ở công ty anh trai tớ.”
Từ Tố: “Quả nhiên là phát đại tài. Hai chị em mình khi nào thì gặp nhau ăn mừng đây?”
Tô Tiểu Lai giật mình, trong đầu chỉ có thể nghĩ đến mấy từ: không-có-tiền-đâu, vì thế cô giả vờ hỏi: “Ai chủ chi thế?”
Từ Tố bấn: “Gọi tớ tiếng chị thì tớ mời cậu.”
Tô Tiểu Lai vô liêm sỉ đồng ý: “Chị ơi, chị à, em yêu chị chết mất. Thơm một cái nè.”
Từ Tố run rẩy: “Tô Tiểu Lai, cậu đúng là đồ mặt dày.”
Chờ người nào đó tắm rửa xong đi ra, mở TV, Tiểu Lai cất điện thoại. Cô ngồi trên ghế sôfa, chủ động dịch lại gần anh, mở miệng với kế hoạch nham hiểm có sẵn trong lòng: “Anh à, buổi sáng hôm nay chúng ta ăn bữa sáng xong rõ ràng là còn chưa dọn dẹp mà, sao mà đến tối bàn ăn đã sạch sẽ hết trơn rồi a?”
Người nào đó cầm lấy điều khiển liên tục chuyển kênh, ánh mắt còn không thèm nhìn cô lấy một cái: “Em quan sát kỹ thật đấy, nếu đem khả năng này mà áp dụng trong công việc thì chắc chắn sẽ rất có ích.”
Đương nhiên rồi, người ta đây phải cắn răng vì đồng vàng viền đỏ rực rỡ in hình bác Mao mà!
“Anh à, em vẫn luôn luôn quan tâm đến cuộc sống hằng ngày của anh mà.” Tô Tiểu Lai bày ra khuôn mặt cực kỳ đáng yêu nhìn người kia.
“Anh đã thuê người hằng ngày tới đến dọn dẹp nhà cửa rồi”. Người nào đó nhẹ nhàng mở miệng.
Ha ha ha, Tiểu Lai cười thầm ba tiếng vô sỉ. Quả nhiên là cô đoán trúng phóc rồi.
Chương 21. Bản hợp đồng lao động
“Anh, em muốn thương lượng một chuyện?” Tô Tiểu Lai tinh nghịch đảo ánh mắt sáng ngời.
Người nào đó “Ừm” một tiếng, như đang chờ đợi câu tiếp theo.
Đầu óc nhanh nhẹn vận hành sau ba giây, Tô Tiểu Lai đột nhiên như lò xo, đứng bật dậy, vung đôi tay nhỏ bé chuẩn bị làm bộ mặt dày tự tiến cử công việc, đầu tiên là đứng trước người nào đó cúi đầu vòng cung một góc 90 độ.
Người nào đó vẻ mặt mờ mịt, hiển nhiên không đuổi kịp tư duy phát triển quá bất thường của Tô Tiểu Lai.
“Cái này, anh, à không, phải gọi là ông chủ, anh nhìn em này, tuổi trẻ năng động, tràn trề sức sống, cơ thể khỏe mạnh, chịu được khổ nhọc, giỏi ca múa nhạc họa, đàn hát kèn trống…” Làm một loạt liệt kê đầy ưu điểm của mình, mồ hôi cô chảy ròng ròng, rõ ràng cô đã từng trải qua một lần phỏng vấn, căng thẳng còn hơn thế này vậy mà sao người cô lại đổ nhiều mồ hôi như vậy chứ!
Nhìn mặt mũi người nào đó bắt đầu tối sầm lãnh đạm, kẻ họ Tô kia chân tay bắt đầu run rẩy, cố trấn an mình, phải bình tĩnh, sau đó cười đáng khinh, “Ha ha, anh à, ý của em là chuyện giặt quần áo, nấu cơm, quét dọn vệ sinh nhà cửa, bưng trà mời nước, thu dọn phòng ở, mát xa xoa bóp, mọi thứ em có thể làm, anh xem đấy, người giúp việc làm bán thời gian kia có thể để em thay thế được không?”
“Mát xa xoa bóp?” Âm cuối còn kéo dài ra.
Mồ hôi…
Cô vừa có nói bốn chữ này sao?!
Một lần lỡ mồm phải ôm hận cả đời mà!
“À, dịch vụ này có thể có.” Tô Tiểu Lai cắn răng nói, vì bác Mao vĩ đại mà phải hành động bằng bất-cứ-giá-nào!
“Vậy trước hết phục vụ thử xem nào.” Người nào đó nhàn nhã tự đắc duỗi thẳng hai chân, dựa người vào ghế rồi vòng tay gối sau đầu làm thái độ như đại gia đang chờ nha đầu hầu hạ ấy.
Này… Đã thương lượng giá cả đâu chứ, còn chưa thỏa hiệp giá cả cho ổn, sao làm cái dáng như muốn bán mình vậy chứ? Trong thâm tâm Tô Tiểu Lai nghĩ xấu, anh đang muốn bán thân đấy hả?
Riêng cái vấn đề tiền bạc này là phải phân biệt phải trái trắng đen cho rõ ràng, cô không thể thấy tiền chưa đến mà đã nai lưng làm việc được, “Trước cứ nói chuyện giá cả đã.” Tự nhiên những lời lo lắng trong lòng bật ra.
“Vậy vừa mát xa vừa nói đi.” Anh chỉ xuống chân mình, sau đó nhắm mắt an nhàn muốn hưởng thụ.
Tô Tiểu Lai do dự một lát, cuối cùng đứng không lâu vẫn phải ngồi xổm xuống, coi như là vì bác Mao thân yêu đi. Vì thế cô bắt đầu cúi xuống xoa bóp, dáng vẻ giống y như dân chuyên nghiệp.