Nhìn Thiếu Phàm mây đen âm u khắp mặt, khả năng là bão tới rất lớn, cô lùi bước. Đấu với anh, chết là điều tất yếu. Nếu như không nghe lời, coi chừng ngày mai phải gói ghém đồ đặc về nhà làm luận văn rồi. Cô dại gì làm thế, nhịn đi thôi!
Chương 17. Chuyển nhà
Đi theo Tô Tiểu Lai vào ký túc xá của cô, Trình Thiếu Phàm nhìn xung quanh như đánh giá nơi sinh hoạt suốt ba năm qua của cô, bỗng dưng ánh mắt dừng lại ở một đống lộn xộn trên bàn, anh hơi giật mình kinh ngạc.
Cô lấy cốc riêng của mình rót nước lọc mời anh, sau đó theo ánh mắt anh nhìn qua, mặt bắt đầu đỏ hồng lên, lập tức cô nhảy vọt ra trước bàn, tay chân luống cuống thu dọn mọi thứ cho ngăn nắp.
Anh bưng cốc nước đứng trước bàn, vẻ mặt như nghiền ngẫm thái độ bối rối của cô, “Bàn học của em?”
“Dạ.” Cô nhẹ giọng đáp.
“Em có phải là con gái không đấy? Nhìn bàn người khác gọn gàng thế kia mà không biết học tập à?” Ngữ khí anh cứng rắn. Dứt lời anh lại quay xung quanh xem, tiếp tục nói, “ Xem ra cái giường này là của em.” Trên một chiếc giường rải rác đủ thứ linh tinh như quần áo, sách vở, chai lọ… anh cảm thấy thật kinh ngạc, cái giường lộn xộn như vậy mà vẫn có người ngủ được!!
Cô quay đầu gật gật. Trong lòng không khỏi cảm thán, ai biết có một ngày Trình Thiếu Phàm lại bước chân vào ký túc xá của cô chứ, thật sự khó lường mà!!!
Cô thu xếp vài thứ trên bàn nhanh chóng, rồi dọn tiếp đồ đạc, quần áo cho một cái thùng đặt ở giường.
“Cái này không mang đi à?” Anh chỉ vào cái thùng ở trên giường.
“Bỏ đi, anh à, anh cứ ngồi nghỉ ngơi đi. Một mình em thu xếp là được.” Tô Tiểu Lai vội vàng thu xếp đóng gói thùng quần áo lớn, kỳ thực cũng không muốn mang đi nhiều như vậy, dù sao cũng chỉ ở hơn một tháng, cô còn ngại mang đi nhiều lúc về lại khiêng cũng phiền phức.
Anh liếc nhìn vào thùng của cô, thấy nghi hoặc.
“Quần áo em trong cái thùng này sao anh thấy quen vậy?” Anh thuận thế ngồi trên giường cao nhìn xuống cô.
Cơ thể của cô vốn đang nghiêng về phía sau, nghe được câu nói của anh thiếu chút nữa tặng mông cho đất, mồ hôi trên trán chảy dọc xuống cổ áo T-shirt màu trắng. Thấy không ngờ tới quần áo này anh lại nhớ rõ đến vậy, chẳng lẽ anh tự tay chọn nó sao?
Đúng vậy, toàn bộ quần áo tặng cho Tiểu Lai đều do Trình Thiếu Phàm tự tay chọn, hơn nữa đều được chọn từ các tạp chí thời trang nổi tiếng nhất và mới nhất. Mỗi tháng luôn có vài ngày anh sẽ đọc vài quyển tạp chí, sau đó tìm xem những bộ quần áo thích hợp với cô nhất, lúc đó anh luôn lầm bầm nói, “Bộ quần áo này thích hợp với cô ấy.” “Bộ váy này cô ấy mặc rất đẹp.” Dần dần, việc lựa chọn quần áo cho cô dường như cũng đã trở thành một thói quen thường trực trong cuộc sống của anh.
Cô căn môi, cười yếu ớt nói, “Quần áo anh gửi cho em, em rất rất quý trọng cho nên không dám mặc, cho nên mới đóng gói vào thùng này.”
Anh sờ cằm, mặt đăm chiêu nói, “À, vậy lấy nữa ra đây cho anh xem đi.”
Tâm trí cô bắt đầu thấy rối bời, rốt cuộc nói thật hay là nói dối đây, à mà chuyện di động không phải anh ấy tin tưởng cô sao? Đúng không? Đúng chứ! Hay là giờ đánh liều canh bạc này.
“Em đều mang về nhà rồi, thật đấy.” Lúc nói câu này cô cảm thấy tim mình như nhảy lên tận cổ họng, nhưng biểu hiện của cô vẫn rất bình tĩnh.
Anh ngờ vực nhìn cô, một lúc lâu miệng mới bật ra ba chữ, “Nói thật đi.”
Chẳng lẽ làm bất cứ việc gì cũng không trốn khỏi hỏa nhãn kim tinh của anh sao? Cô phải nhận sai sao?
Cô sợ hãi cắn môi, tay ngừng việc thu xếp quần áo, từ từ chậm rãi ngồi xổm xuống bên chân anh, tay kéo kéo ống quần, ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt trông đợi, cộng thêm cả ngữ khí cầu xin, “Anh, em sai rồi.” Cô biết giờ phút này cô phải tỏ ra đáng thương, càng đáng thương sẽ càng dễ được tha thứ.
Đúng là chứng nào tật nấy, anh đang cố kiềm chế nội tâm đang có một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, cố bình tĩnh hỏi, “Nói đi? Anh sẽ không trách em.”
Cô đứng lên ngay lập tức, lau mồ hôi trên trán, nói, “Là anh nói đấy, anh nói anh sẽ không tránh em, đến lúc đó anh đừng có nổi giận đấy.”
“Ừ.” Anh đáp.
“Quần áo này em đều bán cho bạn bè, em đã cầm tiền mua ít quần áo khác và máy tính xách tay.” Cô nhìn sắc mặt anh trai đột nhiên biến đổi, vội vàng nói tiếp, “Anh nói, anh sẽ không giận, anh đã nói rồi không thể nuốt lời được!!!”