-Cậu đang nghĩ gì vậy?- Đại Ảnh tò mò.
-À, ờ không có gì đâu, các ban tới thăm mình vui wa…
Bây giờ nó mới để ý, Hải Yến hình như thân với Khải Tuấn hơn, tay khoác tay Khải Tuấn.
-Ủa?...2 người??????
-Anh đi ra chỗ mạnh Khang đây
Khải Tuấn ngượng ngùng bỏ đi. Hải Yến không dám nhìn nó. Đại Ảnh..cung cấp thông tin
-2 người đó đang quen nhau đó!
-Woa….Thật ha?
-Không…không phải vậy đâu
Ánh mắt Hải Yến hơi chùng xuống, nó sốt ruột nhìn cô bạn, nếu có thể nó hy vọng Hải Yến và Khải Tuấn là một cặp
-Sao vậy ? CẬu không thích Khải Tuấn sao? Anh ấy tốt lắm…
-Không phải mình không thích Khải Tuấn mà…mà là anh ấy không thích mình.
-Hả?
-Thật, anh ấy vẫn còn quan tâm bạn lắm, dù biết vậy nhưng mình vẫn ngỏ lời, sau nhiều ngày Khải Tuấn cũng đồng ý cho mình cơ hộ. Anh ấy nói….
-Nói sao? bạn mau nói đi mình hồi hộp quá nè
-Nói sẽ không chắc sau này có thích mình không nhưng anh ấy sẽ cố gắng…
-Rồi sao nữa?
-Thì mình đã wuyet định sẽ chờ …. Nên…
-MÌNH SẼ ỦNG HỘ CẬU HẾT MÌNH LUÔN
Nó nắm tay Hải Yến mặt mày hớn ha hớn hở.
-Ừa, cám ơn Tiểu Du…
Dành thời gian cho mấy bà tám nói chuyện, khi cả 3 đấng nam nhi quay lại thì nó nhìn hắn nói chắc chắn
-Mai chúng ta đi học nha
-Không, em phải ở nhà tới khi khỏi hẳn
-Thôi mà, ở nhà buồn lắm. em rất muốn tới trường.
-Có anh rồi buồn gì nữa?
Mạnh Khang chen vào làm mọi người k thể nhịn cười.(trừ hắn)
-Có cậu mới buồn, bản thân cậu tự đi soi gương đi, nhiều khi chính cái mặt trong gương cũng làm cậu buồn đó
Hắn không thèm trả lời, cũng không ý kiến gì nó “đóng dấu” dùm hắn
-Vậy nha, coi như anh đồng ý òi đó
*SÁNG HÔM SAU
-Gia Huy…
Hắn mở mắt thấy nó đã đang ngồi trên giường đồng phục chỉnh tề.
-sao đây? Muốn đi tắm nắng hả?
-Xì…ai cần, em gọi anh dậy đi học mà
Hắn ngồi dậy tự nhiên choàng tay ôm chặt nó
-Á…đau em
Nghe nó la lên hắn liền nới lỏng vòng tay
-Thấy chưa, em còn đau mà. Mai hãy đi được không?
Đẩy nhẹ hắn ra nó dùng bộ mặt cún con, ánh mắt long lanh
-Thôi mà, bây giờ đi đi. Đi mà….
Không cưỡng nổi”sức năn nỉ” của nó hắn thở ra xoa đầu nó.
-Ngồi đây . anh đi thay quần áo.
-Vâng hihi
Ngồi đợi hắn mà nó háo hức ghê, không hiểu sao nó rất thích tới trường dù mỗi lần gặp nó người ta đều dị nghị sau lưng. Nhưng cảm giác ngồi trong lớp, mặc bộ đồng phục này cùng trò chuyện vui đùa với những người bạn ít ỏi của nó làm nó thấy vui và hạnh phúc lắm vì nó coi những người bạn bây giờ là gia đình
-Đang nghĩ gì đó
Hắn đã thay xong quần áo ngồi xuống bên cạnh nhìn nó lom lom
-Ơ..có..có gì đâu, mau đi thôi.
-Khoan…
-Ha?
-Em không có gì đền đáp anh ha?
-GI…ì???? Đền…đền đáp?
-ừ, tất nhiên rồi
Suy nghĩ một hồi nó lộ vẻ tiếc nuối thiệt thòi nhìn hắn
-Vậy…em sẽ…sẽ cho …cho anh…
Hắn không ngờ hôm nay nó lại hào phóng như thế. Nhìn nó hắn hỏi kỹ hơn
-Cho anh sao? bây giờ ha?
-ủa…anh biết em định đền đáp anh cái gì sao?
-Tất nhiên, anh thông minh mà.
-Vậy hả? vậy…vậy anh lấy đi
-Hả? bây giờ luôn hả? sao em…gấp vậy?
-Thì làm nhanh đi òi đi học, chắc mất mấy phút à?
Hắn mở to mắt
-Gì? Em định…trong vài phút thôi sao?
-Chứ anh nghĩ bao lâu?
-Anh…anh..cái đó cũng chưa thể nói trước.
-Vậy anh làm nhanh đi
Tim hắn bắt đầu đập loạn xạ , tiến sát nó hắn cúi người đè nó xuống…
Chap 40:
nó ngớ ra hok hiểu hắn định làm gì
-Anh đang làm gì vậy?
-Thì….chứ em nghĩ anh định làm gì?
-Ờ…thì em nói sẽ đền đáp cho anh
HẮn chau mày nhìn nó nghi ngờ
-Em định nuốt lời đó ha?
-Không, không!
-Chứ sao?
Nó nhìn sang bên cạnh
-Nhưng mà Bé Voi nằm bên đó mà
Nhìn sang con voi bằng bông đang nhìn hắn trìu mến mà hắn “vỡ mộng” , thì ra nó không “dại khờ” dùng thân nó đền đáp mà đi dùng thân….con voi nhồi bông béo ú đó.
Nhìn hắn đang “tâm trạng” nó ngồi dậy
-Anh sao vậy?
-…………………
Nó tỏ vẻ am hiểu
-À, anh đừng lo em chỉ co anh ôm bé Voi của em ngủ 1 đêm thôi , với lại không có nó một đêm em cũng ngủ được mà
Hắn muốn “tự tử” với suy nghĩ tốt đẹp của nó về hắn. nhưng tự nhiên bị “hố” một vố quá nặng hắn không nói nên lời. Đứng dậy hắn ra lệnh
-Đi học.
-Vâng –Cười tươi rói
Bế nó xuống nhà chưa chi Mạnh Khang đã chọc
-OMG….Cậu “khiêng” được con voi bự như vậy sao?
Hôm nay nó không thể”chơi đuổi bắt” với Mạnh Khang nên nó nghĩ tốt nhất nên nhường nhịn tên này để….đỡ tức.