Minh Vỹ im lặng không nói gì, hất mặt sang ông Hàn gằn giọng.
- “Muốn đi đâu thì nhanh lên, tôi không có thời gian.”
Ông Hàn lập tức đứng dậy, dáng vẻ uy nghiêm hệt như Minh Vỹ, chỉ khác ở điểm Minh Vỹ mang đậm tính chất ngạo mạn chẳng xem ai ra gì.
Cả hai bóng người đó bước đi, những tiếng bước chân gấp gáp của đám cận vệ cũng đuổi theo sau.
Nhìn bóng dáng của đám người đó khuất dần, Ái Hy quay sang nhìn bà Hàn, giọng nói dứt khoát.
- “Mẹ có thể kể cho con chuyện của Thy Thy được không?” – Thật sự những chuyện về Thy Thy quả thật còn rất nhiều uẩn khúc, đặc biệt là về cái chết của cô ấy.
Ái Hy thật sự tò mò tại sao Minh Vỹ lại có thể căm ghét mẹ mình đến thế.
- “Con chỉ cần biết, chính tay ta đã giết chết Thy Thy.” – Giọng bà Hàn thoáng run rẩy, mỗi khi nhắc đến Thy Thy, trái tim bà lại như bị ai đó bóp nghẹn.
Phải chăng đã quá trễ để làm lại từ đầu?
Bắt được rồi, vợ ngốc – chương 27
The hourglass
Ái Hy sững người trước câu nói của bà Hàn, bên tai chỉ còn văng vẳng câu nói ban nãy.
- “Chính tay ta đã giết chết Thy Thy.”
- “Chính tay ta đã giết chết Thy Thy.”
- “Chính tay ta đã giết chết Thy Thy.”
Như một vòng lặp không giới hạn, câu nói của bà Hàn cứ liên tục được lặp lại trong đầu Ái Hy.
Đau! Cảm giác như trái tim đang bị một vật thể sắc bén cứa vào, từ từ nhưng nỗi đau mang đến lại là vô tận.
Giết ư? Tại sao lại có thứ cảm giác này khiến trái tim Ái Hy trở nên đau nhói, trong đầu vẫn còn lưu lại lời nói tưởng chừng như một nỗi ám ảnh kinh hoàng.
Bất giác Ái Hy lùi một bước, nhìn bà Hàn với cặp mắt nghi hoặc.
Một người phụ nữ trang nhã, dễ mến như thế này tại sao lại có thể giết người? Mà người bị giết lại chính là con gái của bà ấy?
Ái Hy cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng thật ra vẫn còn khá shock với câu nói của bà Hàn.
Hít thở, hít thở nào…
Bà Hàn vẫn giữ nguyên nét mặt, lặng lẽ quan sát từng cử chỉ của Ái Hy.
- “Mẹ. có thể cho con biết lí do tại sao mẹ lại làm như vậy không?” – Ái Hy thở dài, ngồi xuống bên cạnh bà Hàn, cố gắng cứu lấy một chút tia hy vọng nhỏ nhoi.
Mong rằng bà Hàn không phải loại người như thế…
Bà Hàn kinh ngạc nhìn người con gái trước mặt, đôi mắt bà dần dịu lại, đưa tay vuốt gương mặt của Ái Hy.
- “Nếu con nghe chuyện này, biết đâu con cũng sẽ căm ghét ta.” – Bà Hàn nở một nụ cười dịu dàng, khoảnh khắc Ái Hy lùi một bước chân, quả thật bà cảm thấy vô cùng hụt hẫng, nhưng không ngờ ngay sau đó Ái Hy lại cất bước đến bên bà.
Hiểu được bà Hàn không muốn nhắc đến, Ái Hy khẽ thở dài, sau đó gạt tay bà Hàn ra khỏi mặt mình, đứng dậy và bước đi.
Bàn tay bà Hàn ngượng ngùng trong không trung, sau đó lại thu về, trên gương mặt xuất hiện một vệt dài của nước mắt.
Có lẽ không ai có thể thông cảm cho bà…
Cảm giác mặc cảm tội lỗi lại bắt đầu dâng trào, dường như bà đã làm một việc không ai có thể tha thứ. nhưng thật sự lúc đó, bà không còn sự lựa chọn nào khác.
Đôi mắt bà thẫn thờ nhìn vào không gian trước mặt, từng cánh hoa tường vy theo làn gió nhẹ nhàng tiếp đất.
Ước gì bà cũng được như thế, có thể dễ dàng từ bỏ tất cả và phó mặc mọi thứ cho ông trời định đoạt, như những cánh hoa tường vy cũng dần úa tàn theo năm tháng.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên, mỗi lúc một gần.
Bà Hàn từ từ quay mặt lại, chỉ là theo phản xạ nhưng gương mặt đáng yêu của Ái Hy lại dần xuất hiện trước tầm mắt bà.
… tại sao lại có một người giống Thy Thy đến thế?
Tuy không phải giống hoàn toàn, nhưng Ái Hy lại mang đến cảm giác mà Thy Thy từng mang đến cho bà, khiến bà có một thứ tình cảm đặc biệt với Ái Hy.
Phải chăng Minh Vỹ cũng thế? Cũng có cảm giác giống bà?
Gương mặt Ái Hy càng lúc càng gần, nụ cười hạnh phúc trên gương mặt ấy đang dần rõ nét hơn.
Ái Hy lại ngồi xuống bên cạnh bà Hàn, sau đó đưa tay nắm lấy bàn tay phía bên kia, tay còn lại đặt vào tay bà Hàn một vật gì đó.
Ngay sau hành động ấy, Ái Hy lập tức thu tay về, vật thể nhỏ bé kia dần hiện ra trong lòng bàn tay của bà Hàn.
… là một chiếc đồng hồ cát.
Chiếc đồng hồ cát này nhỏ hơn so với bình thường, bên trong là những hạt cát nhỏ li ti màu vàng nhạt.
Bà Hàn nhìn chiếc đồng hồ cát trên tay, sau đó lại quay sang nhìn Ái Hy.
- “Mẹ à, mẹ thử lật chiếc đồng hồ cát đó lại đi.” – Ái Hy vẫn giữ trên môi nụ cười, giọng nói ngọt ngào vang lên, đôi mắt chăm chú quan sát bà Hàn.